Thanh tra Abhay Pratap Singh vẫn nhớ cái ngày nhận huy hiệu cảnh sát ba năm trước, bố Awadesh đứng bên cạnh vỗ vai anh, nói: "Con phải là người bảo vệ công lý, không phải bảo vệ quyền lực". Lúc đó Abhay tin sái cổ, ghét mấy đồng nghiệp chuyên ăn hối lộ, ghét mấy ông lớn ngồi văn phòng chỉ biết ký giấy tờ chứ không bao giờ ra hiện trường. Anh làm việc ở đội chống khủng bố Sở Cảnh sát Bombay, ngày nào cũng đi từ sáng sớm đến tối mịt, túi đựng đầy hồ sơ vụ án, đế giày đi bộ thì mòn sạch lớp cao su.
Nhà Abhay có bốn người: chị gái Anu làm luật sư nhân quyền, chuyên nhận mấy vụ dân oan khiếu nại chính quyền, mẹ Sushma đã nghỉ hưu sau 30 năm làm hiệu trưởng trường tiểu học, còn bố Awadesh là Ủy viên Cảnh sát Bombay, cái chức vụ mà cả thành phố ai cũng nể sợ. Trước đây hai bố con rất thân, nhưng từ khi Abhay bắt đầu điều tra Mahendra Pratap Rana, quan hệ họ rạn nứt hẳn.
Mahendra là cái tên mà ai ở Bombay cũng biết. Hắn là chủ tập đoàn đa ngành, từ bất động sản, dược phẩm đến vận tải biển, lên truyền hình đài nào cũng nói chuyện từ thiện, xây trường học, tặng xe cứu thương, thậm chí được chính quyền địa phương tặng danh hiệu "Doanh nhân của năm". Nhưng Abhay biết hắn là trùm tội phạm thực sự: nắm quyền kiểm soát cảng Nhava Sheva, buôn lậu vũ khí, ma túy, tài trợ cho mấy nhóm khủng bố hoạt động ở miền Tây Ấn Độ. Ba năm trước có vụ nổ bom ở Andheri làm 14 người chết, Abhay là người đầu tiên có mặt tại hiện trường, cứu được một đứa bé từ đống đổ nát, còn tìm thấy trong túi kẻ đánh bom một hóa đơn của công ty vỏ bọc thuộc tập đoàn Mahendra. Từ đó anh bám đuổi, đi đến đâu cũng thấy dấu vết của hắn, nhưng kỳ lạ thay, mỗi lần anh sắp thu thập đủ bằng chứng, nhân chứng biến mất, tài liệu bị tiêu hủy, thậm chí kết quả pháp y cũng bị thay đổi.
Bố Awadesh không tin lời con trai. Ông nói Mahendra là người có uy tín, giàu có, từng quyên góp 50 crore rupee cho quỹ phúc lợi cảnh sát, quan hệ với Bộ trưởng Nội vụ còn thân hơn với cấp dưới. Ông cảnh báo Abhay: "Thôi đi, đừng cắn miếng mồi mà cả lực lượng đang ăn, con sẽ hủy hoại cả sự nghiệp và danh tiếng gia đình". Nhưng Abhay không nghe. Anh lén lút điều tra, phớt lờ mấy lệnh cấm của cấp trên, cho đến tháng trước, anh dẫn một đội đột kích vào kho hàng ở Dharavi mà anh tin là nơi cất giấu tiền tài trợ khủng bố. Ai ngờ đó là cái bẫy: người của Mahendra đã bỏ sẵn ma túy và tiền giả vào kho, quay video anh "nhận hối lộ", rồi tung lên báo chí. DCP lập tức ra lệnh đình chỉ công tác anh, tước huy hiệu, súng và thẻ căn cước cảnh sát. Bố Awadesh là người ký lệnh đình chỉ, còn tổ chức họp báo tuyên bố "tôi không có người con trai tham nhũng như thế này", mẹ Sushma khóc suốt mấy ngày, gọi điện cho anh nhưng không dám cho bố biết, chị Anu thì vẫn lén gửi đồ ăn cho anh ở cái căn hộ thuê hẻo lánh mà anh đang ở.
Tuần trước, một nguồn tin mật mà Abhay vẫn giữ liên lạc báo cho anh biết: Mahendra đã lên kế hoạch đặt bom cả khu dân cư Krishnakanth, rồi đổ lỗi cho nhóm khủng bố để chính quyền tuyên bố khu vực này là khu vực cấm, ép hơn 2000 hộ dân di dời, hắn sẽ mua lại đất giá rẻ để xây bến container mới. Người dân Krishnakanth đã đấu tranh chống lại việc cưỡng chế suốt 6 tháng qua, gọi phong trào của họ là Cuộc cách mạng đòi quyền được sống trên chính mảnh đất mình đã ở bao đời. Mahendra biết nếu để Cuộc cách mạng này lan rộng, hắn sẽ không thể lấy được đất, nên quyết định tiêu diệt cả khu dân cư.
Abhay cuống cuồng gọi điện cho bố, 20 cuộc gọi đều không nhấc máy, nhắn tin cũng không hồi âm. Anh chạy đến dinh thự của Ủy viên Cảnh sát, lính gác chặn lại, mẹ Sushma mở cửa nhìn thấy anh thì khóc, nói: "Bố con bảo nếu con đến đây lần nữa, ông ấy sẽ cho người bắt con vì tội xâm nhập trái phép". Anh đứng dưới cơn mưa gió mùa, nhìn tấm ảnh gia đình treo ở phòng khách qua cửa sổ, trong đó bố anh đang cười, tay đặt trên vai anh, còn giờ ông ấy không muốn dính dáng gì đến anh nữa.
Nhưng Abhay không quan tâm. Anh biết nếu khu dân cư Krishnakanth bị bom nổ, hàng ngàn người sẽ chết, mọi bằng chứng về tội ác của Mahendra cũng sẽ biến mất theo đống đổ nát. Anh không còn huy hiệu, không còn súng, chỉ có cái điện thoại cũ và chiếc gậy cricket để ở nhà từ hồi còn đi học. Anh gọi cho Anu, nhờ chị sắp xếp xe đưa anh đến Krishnakanth, dù biết rằng lần này, không chỉ là danh dự của anh, mà cả mạng sống của hàng ngàn người, và cả Cuộc cách mạng chính nghĩa đang bị đe dọa, đều đặt lên vai anh. Dù khó khăn chồng chất, anh cũng sẽ không lùi bước.