Dưới chân núi đá tai mèo lởm chởm, Cuộc Đua (Phần 6) bùng nổ như quả bom nổ chậm có đếm ngược. Không phải vệt sáng rực rỡ hay tiếng còi ầm ĩ mào đầu - thứ xé tan khuya tĩnh lặng lại là… một mùi khét lẹt. Bùm! Ai đó vừa đạp thắng gấp đến mức lốp xe bốc khói trắng bệch. "Lần này tụi nó chơi hẳn dàn rela đồ cổ à?" – Khoang xe Honda Civic 1979, chị Tư Linh cười khẩy nhưng tay không rời cần số. Cửa kính xuống âm một nửa để lại cánh tảo rách vắt ngang vai gái khiến chiếc áo tank-top lấm đầy máu đen. Chẳng ai thi đấu kiểu câu giờ - đoạn đường vòng qua đèo Bảy Đá đang trở thành bãi săn thương vong thực thụ. Ngoài kia, lốp xe ủi vách đá lách thành tia lửa chói lòa. Người đàn ông với dải băng đỏ quấn cổ tay phải - tay đua mới toanh bằng mặt chưa bằng lòng - đang chĩa súng ngắn lên trời phát cảnh cáo. Chíu! Những hòn đá cuội dưới gầm xe Tư Linh lách tách như hạt mưa sa. Khô hanh. Giãy giụa. Định mệnh. "Ngưng! Đây không phải cách ta gặp mặt đối thủ nơi Cuộc Đua (Phần 6)" – Ông già gầy đét trong chiếc áo dài đen xuất hiện giữa vệt đèn pha tập kết, như bóng ma lập lòe trong sương mù Sơn Trà. Tay ông ta cầm chiếc lọ thủy tinh chứa con bọ cánh cứng: vật đặt cược trận đóan mệnh hồi mùa chạy trước. Đủ để Tư Linh mím chặt môi – ra vẻ chúng đã vượt xa vài khúc đua đốt tiền thông thường. Chẳng ai hay đường về phố biển Đà Nẵng đêm nay sẽ đón bao sinh linh… hóa huyền thoại.