Easy Living không phải là một bộ phim về sự dễ dàng. Quả ngược lại, nó là cái nhìn chua chát, hài hước và đầy mỉm cười về một cuộc sống mà người lớn gọi là “quá tải”, nhưng qua đôi mắt của một đứa trẻ, nó trở thành một... Cuộc Sống Dễ Dàng.

Cuộc sống của những người di cư ở đây không phải là những bản tình ca lãng mạn. Họ chạy trốn chiến tranh, chạy trốn nghèo khó, chạy trốn một quá khứ không thể quên. Họ đi làm hai ca để gửi tiền về nhà, học một ngôn ngữ mới trong khi đôi tay vẫn còn nguyên vết bùn đất quê hương, cố gắng lạc quan trong những căn nhà tồi tàn ở một thành phố xa lạ. Thực tế đầy đắng cay, đầy những quyết định khó khăn và những sự hy sinh thầm lặng.

Nhưng đối với cậu con trai nhỏ trong phim, tất cả những điều đó lại là điều mới lạ, là trò chơi. Những “cuộc phiêu lưu” lớn lao của người lớn – tìm việc làm, đối phó với cảnh sát di trú, tranh đấu cho một chỗ ở – trong mắt cậu chỉ đơn giản là việc đi chợ, trốn tìm, khám phá một “đảo” mới trong thành phố. Tiếng nói lố bịch của bà hàng xóm trở thành ngôn ngữ bí mật của một bộ lạc xa lạ. Căn phòng chật hẹp trở thành “lâu đài” của gia đình. Cả những giọt nước mắt của mẹ cậu, cố gắng giấu đi trong bóng tối, cũng chỉ là sự tò mò về một thứ gì đó “sáng nay mẹ lại buồn rồi”.

Điều gì khiến Easy Living khác biệt chính là sự chuyển đổi góc nhìn này. Phim không khiến chúng ta thương cảm, mà khiến chúng ta cười trước sự vô tư và sáng tạo của đứa trẻ. Tiếng cười không phải lúc nào cũng vui vẻ. Nó có vị mặn, có chút chua, và đôi khi chỉ là một nụ cười gượng gạo để che đi những gì trong lòng không thể nói. Chính sự hài hước đó, pha lẫn với một nỗi buồn nhẹ nhàng, tạo nên “sắc thái u buồn” đặc trưng của phim.

Cuộc phiêu lưu thực sự không nằm ở những chuyến đi địa lý, mà nằm ở hành trình thích nghi, ở sự giằng xé giữa hai thế giới: thế giới quê hương trong ký ức và thế giới mới, đầy rẫy rào cản này. Trong Cuộc Sống Dễ Dàng đó, người lớn mang đầy gánh nặng, còn đứa trẻ lại mang trong mình chìa khóa để mở mọi cánh cửa, chỉ bằng trí tưởng tượng và sự bình yên tối giản của mình.

Bộ phim là một lời nhắc nhở đắng ngọt: có lẽ, bản chất của “dễ dàng” không nằm ở việc không gặp khó khăn, mà ở cách ta nhìn nhận chúng. Và đôi khi, con người ta cần phải trở thành một đứa trẻ trong một thế giới người lớn, để tìm thấy một Cuộc Sống Dễ Dàng giữa những phức tạp của đời thường. Một cuộc sống mà người ngoài nhìn vào thấy đầy bão tố, nhưng với chính mình, lại là những bước chân vui vẻ trên con đường nhà ra trường học, trên chiếc xe đạp cũ đi qua những con phố lạ, hay đơn giản là được nghe mẹ hát một bài hát xưa trong căn bếp nhỏ. Đó, là Cuộc Sống Dễ Dàng đích thực nhất.