Trần Thập Tam - Nợ Máu Đòi Nợ Nghiệp
Vốn là huyết chiến binh Lũng Hữu giữa trận mạc đao binh, Trần Thập Tam giờ còng lưng trên cánh đồng khô, chân phải teo quắt vì thương tật. Mười lăm lạng bạc nợ tên phú hào họ Lý như ngàn tảng đá đè lên vai - nợ máu, nợ mạng. Cơm còn chẳng đủ no, nhà còn chẳng yên, hắn đành ngậm đắng nhận lời Trương Vị - kẻ mưu đồ đen tối, đổi mạng Tô Hoán, "bóng ma giang hồ" truyền kỳ, lấy tiền giải nợ.
Hành trình Bạch Mã Quan đằng đẵng, một tên tù cổ đeo gông sắt, một lão phu chân khập khiễng, lê từng bước qua đèo dốc âm u. "Cửu Long Mang Đao Khử Bạch Mã" - lời đồn như ánh chớp rạch ngang trời đêm. Chín hắc kỵ mã từ bốn phương tám hướng gióng trống tập kích. Hàng trăm nhát đao lặng lẽ vây kín họ giữa rừng sâu.
Tô Hoán, tên đạo chích cười nhạt, phá gông xích, tay không đón tử thần. "Lão nông ơi, bán mạng vì mười lăm lạng bạc, đáng không?". Trần Thập Tam chẳng đáp, cánh tay lực điền như sắt nguội quật ngã ba phục binh, mũi giáo vụt lên từ đống lá mục đâm thẳng tim kẻ thứ tư. Bóng hắn lặn giữa trùng vây - đột phá từ tây sang đông, nghi binh từ bắc xuống nam. Chiến thuật xưa nơi chiến trường Lũng Hữu được hắn vận tới tận răng.
Bí kép trà độc thấm vào bánh bao. Thế lực Ngân Sương Các hiện hình. Máu môi Tô Hoán đen kịt, hai mắt mờ đục. Trần Thập Tam phóng người chặn hắn đang định tự bổ cổ, nhét thuốc giải vào miệng khét máu: "Chết được sao? Mày còn phải tới Bạch Mã!".
Trận cuối dâng lên như vũ bão. Núi Đá Mòn rung chuyển dưới chân ngựa. Tô Hoán thoắt biến, song lưỡi mã tấu của hắn dừng lại cách cổ Trần Thập Tam ba phân. "Vì cớ gì?", hắn gầm lên. Trần Thập Tam đứng vững như tùng già, gươm chém xuống đất nứt. "Ta thề đưa mày sống tới Bạch Mã - một lời hứa, ngàn cân vàng!".
Tô Hoán run rẩy. Cửu Long Mang Đao Khử Bạch Mã đã thất bại, không phải vì võ công yếu kém, mà vì một chữ "Tín" đẫm máu. Hắn buông đao, nâng gông sắt tự đeo vào cổ.
Trên đỉnh Bạch Mã Quan, gió rít gào như oán hận ngàn năm. Trần Thập Tam trả được nợ bạc, nhưng nghiệp binh đao còn ám mãi...