Dưới bóng tối đế quốc Đại Minh, Trương Dực – Thiếu Khanh Đại Lý Tự mang trong mình gánh nặng Ba Trăm Trung Hồn ám ảnh khôn nguôi. Mối thù xương cốt trắng phơi giữa sa mạc Tây Vực năm nào không chỉ là nợ máu, mà còn là lời thề đen tối: Mỗi mạng người của Ba Trăm Trung Hồn ấy đều phải được đền bằng chính kẻ chủ mưu.
Bề ngoài, y bày ra vẻ ngoan ngoãn kết minh với Thẩm Do Chi – tay Cẩm Y Vệ lạnh lùng. Hợp tác ngầm truy lùng "hung thủ tàn sát" trở thành vỏ bọc hoàn hảo. Người đời chỉ thấy hai kẻ thù địch gác kiếm chung lưng, nào biết từng tấc di chuyển của Thẩm Do Chi đều bị Trương Dực dẫn dắt như con rối. Càng phá án, mạng lưới của y càng xiết chặt kinh thành - giăng bẫy chính nghĩa để che mắt thiên hạ.
Ba Trăm Trung Hồn như ma trận vô hình. Bản án của chúng quyện vào từng vụ tra tấn ngục tối, thấm vào lời khai bị bóp méo dưới ngón đòn "điều tra liên châu". Khi Thẩm Do Chi vui mừng tưởng bắt được hung thủ, Trương Dực chỉ lặng lẽ liếc nhìn cái chết của tên tuần phủ già – một trong những mắt xích cuối thuộc Ba Trăm Trung Hồn.
Giây phút vầng trăng máu lên cao nhất, thế cục vỡ vụn. Trương Dực đứng trên tháp chuông nhìn xuống vạn đăng kinh thành, tay nâng chiếc túi gấm đựng ba trăm sợi tóc trắng - kỷ vật cuối cùng của đồng đội đã khuất. Lưỡi câu độc mà y cài vào tráp tâu của Thẩm Do Chi bất ngờ phản chủ, để cả đám Cẩm Y Vệ từ "đồng minh" hóa thành nạn nhân trong bi kịch chồng bi kịch.
Màn kịch khép lại khiến mọi người ngộ ra: Từ đầu đến cuối, không ai thực sự đuổi theo hung thủ. Tất cả chỉ là con tốt trong ván cờ Ba Trăm Trung Hồn. Lựa chọn lúc này chỉ còn hai đường: Chết vì lương tri trỗi dậy, hay sống tiếp bằng máu của người khác? Mà dù chọn gì, Đại Minh này đã không còn chỗ cho lương thiện...