"100 tệ thôi sao? Tiền phục vụ của cô rẻ mạt đến thế à?" Gương mặt nam nhân lạnh băng như băng đao, ánh mắt hơi nheo lại xuyên thấu khoảng không tĩnh lặng. Tay hắn bấu chặt vào tờ tiền giữa ngón trỏ và ngón cái, như muốn xé tan thứ vật chất phàm tục ấy. "Không cần tiễn ư? Hay là cô tưởng mình có quyền tự định đoạt khi nào ra vào cửa của ta?"
Giọng nói trầm thấp vang lên, hằn học lẫn khinh bỉ. Tiếng bước chân chậm rãi dồn cô gái vào góc tường, bóng lưng cao lớn của hắn chắn hết ánh đèn phía sau. "Đường đường là Thiếu Gia Đế Tập - người nắm giữ cả mạng sống của người khác trong lòng bàn tay - vậy mà cô dám xem ta như đồ chơi giải tỏa tạm bợ?" Hơi thở nóng hổi phả xuống mặt cô, ngón tay lạnh lùng chạm vào cằm, bắt buộc phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt đang bốc lửa.
"Lợi dụng ta xong định lượm tiền bỏ trốn? Cô tưởng mình đang đùa với ai vậy?" Tay hắn siết chặt - đồng tiền bị vo nát thành khối hỗn độn - trước khi ném thẳng xuống sàn. "Bản lĩnh cô chính là đây ư?" Tiếng cười ngắn lạnh lẽo như lưỡi dao cứa ngang không gian: "Nằm mơ cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ta. Giờ thì quỳ xuống - nói rõ xem cô định trả giá kiểu nào đây?"
Gân tay nổi dọc cổ áo, hàm hắn căng thẳng như thép nguội. "Thiếu Gia Đế Tập này chẳng bao giờ là địa chỉ 'vứt bỏ' cho ai. Cô chọn sai đối tượng để đùa rồi!"