Trước Đêm Đó, biển vẫn là một dải lụa bạc tỏa ra mịn màng dưới ánh trăng. Không khí đảo như một chai lắc sủi bọt, chỉ cần một thay đổi nhỏ, một hơi thở mạnh, là cả hệ thống sẽ rạn nứt. Cô em út – người mẹ trẻ dáng vẻ thơ ngây như cánh hoa hồng chưa nở – vốn chỉ tìm một chút bình yên sau những ngày bộn bề nuôi con một mình. Nhưng trên hòn đảo hoang vắng ấy, cuộc sống tưởng chừng bình lặng lại dày lên một lớp bụi đen, phủ lên một sự thật giảo hoạt.
Rồi cái chết ập đến, lặng lẽ và tàn nhẫn. Một vụ việc được cho là tai nạn, nhưng lại rít lên những âm thanh vỡ vụn không lời. Và cô bé út, với đôi mắt còn nguyên vẻ ngây thơ, lại đứng ở trung tâm vòng xoáy ấy, như một con rối bị giăng vào mạng nhện.
Các chị của cô – những người từng lớn lên cùng những tổn thương và sự phản bội rất riêng tư – lập tức đổ về. Họ đến với tất cả sự giận dữ, lo âu và một lòng đề phòng sẵn sàng xé toạc bầu trời. Họ muốn bảo vệ, muốn lau khỏi mọi vết bẩn trên cái áo d禹 của người em. Nhưng trong chính sự nhiệt thành ấy, họ vô tình xé toạc cả lần nữa tấm màn đang còn mỏng manh.
Họ chất vấn, họ suy đoán, họ đối diện với từng người trên đảo bằng ánh mắt như lưỡi hái. Họ lật đổ những chiếc ghế, làm vỡ những тàu đất sét, khiến mọi người bắt đầu nhìn cô em út với con mắt khác – không còn là một nạn nhân, mà là một mối đe dọa, một câu hỏi đáp ngập trong bóng tối. Những mối quan hệ đã dựng lên để che giấu, những bí mật đã chôn được lật lộ, và mỗi lần các chị mở miệng, lại thêm một mảnh vỡ của sự thật bị đẩy vào vùng sáng, quá sớm.
Đêm Đó, khi những cơn gió biển ùa vào cửa sổ nhỏ, mang theo mùi tanh của tép và của máu khô, các chị em họ ngồi bên nhau không ai nói. Nhưng trong im lặng, những lưỡi dao vô hình cứa vào nhau. Sự lo sợ của họ, được rót vào nước chanh ấm và những lời thì thầm, lại trở thành chất tẩy, đánh mờ đường phân cách giữa người vô tội và kẻ có tội. Họ đến để cứu rỗi, nhưng lại vô tình đẩy em gái vào một hố sâu hơn, nơi cô không chỉ chống lại người ngoài, mà còn phải chống lại cái bóng của chính mình và cả những cái bóng to_lớn, hiểm_ác của các chị đang bao quanh.
Đêm Đó, dưới ánh trăng lạnh lẽo, sự thật không phải đơn_giản được tìm thấy, mà là bị vỡ vụn thành những mảnh nhỏ bằng những nỗi sợ hãi của chính những người ở gần nó nhất. Và khi bình minh ló dạng, trên bãi cát chỉ còn lại những dấu chân lấn xấn, chằng chịt, không ai biết ai là người đã bước lên, ai là người đang chật vật bước xuống.