Đêm Giáng Sinh Đẫm Máu Mười năm trước, tiếng chuông nhà thờ ngân vang trong đêm tuyết rơi trắng xóa, báo hiệu một lễ Giáng sinh an lành. Nhưng với Billy, đó là đêm định mệnh anh mãi mãi mất đi hai con người thân yêu nhất. Căn phòng khách ấm cúng ngập mùi gỗ thông và bánh quy gừng bỗng nhuốm mùi sắt tanh khi lưỡi dao của kẻ đột nhập nhuộm đỏ tấm thảm dưới chân cây thông Noel. Cha mẹ anh gục xuống, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, còn Billy - cậu bé 10 tuổi co rúm sau ghế sofa - lặng lẽ nuốt trọn nỗi đau vào tim. Giờ đây, "ông già Noel" của thành phố mang một bộ đồ đỏ tươi hơn cả máu. Cứ mỗi mùa Giáng sinh, khi phố xá ngập tràn tiếng cười và ánh đền lấp lánh, Billy lại khoác lên mình chiếc mặt nạ gãy góc cùng ý chí trả thù sắt đá. Những kẻ từng tham gia vào vụ án năm ấy lần lượt biến mất để rồi được tìm thấy trong tư thế kỳ quái: xác được buộc chặt bằng dây kim tuyến, miệng nhét đầy bông tuyết giả, trên ngực đặt tấm thiệp ghi dòng chữ "Quà tặng từ Đêm Giáng Sinh Đẫm Máu". Hắn tính toán tỉ mỉ từng bước, để mỗi cái chết đều trở thành bức tranh ghép hoàn hảo tái hiện nỗi thống khổ của mình. Năm nay, khi tuyết bắt đầu phủ kín mái hiên quán bar cũ kỹ nơi góc phố, một thử thách không tên xuất hiện: Lena - cô ca sĩ trôi dạt với mái tóc nâu bồng bềnh và đôi mắt xám đầy thách thức. Cô hát những giai điệu u sầu về một mất mát giống hắn, mỗi nốt nhạc như dao cứa vào vết thương chưa lành trong lòng Billy. "Sao anh nghĩ mình là nạn nhân duy nhất?" – Lena khẽ hỏi giữa lúc tay hắn siết chặt con dao nhỏ trên bàn, ngón tay run run chạm vào cuống thiệp khắc hình cây thông đẫm máu. Đêm 24 tháng 12, ánh đèn neon đỏ rực của cửa hàng trang trí Noel nhấp nháy như lời cảnh báo. Khi tiếng chuông reo lần thứ mười hai, Billy dựng đứng người trước căn nhà gỗ cuối phố Maple, nơi kẻ giết người cuối cùng đang ẩn náu. Nhưng hắn không ngờ rằng cánh cửa mở ra dẫn thẳng vào căn phòng tối om, nơi Lena đứng đó trong bộ váy trắng muốt cùng giọng nói lạnh băng: "Tôi biết anh sẽ đến. Tôi cũng đánh mất gia đình vào Đêm Giáng Sinh Đẫm Máu ấy – nhưng khác anh, tôi chọn sống chứ không phải tồn tại." Nắm đấm với dao găm của Billy khựng lại, lần đầu tiên sau mười năm, vũng máu dưới chân hắn không còn tạo thành hình cha mẹ quá cố. Nó loang dần thành bóng tối – thứ hắn và Lena cùng gánh chịu. Cô giơ lên hộp quà nhỏ, bên trong là tấm hình đen trắng đã ố vàng, chụp cảnh bố mẹ hắn đang mỉm cười ôm bọc quà. "Đây là thứ cuối cùng họ muốn anh thấy trong đêm đó" – giọng cô chùng xuống – "Liệu anh có đủ can đảm mở nó ra, hay lại chọn nhấn chìm mình trong những sợi dây đèn Giáng sinh vấy máu mãi mãi?" Từ xa, tiếng xe cứu thương và cảnh sát rú ầm ĩ. Billy nhìn đôi tay đang dính đầy vết đỏ của những cái chết trước đó, rồi chậm rãi nhắm mắt. Đêm Giáng Sinh Đẫm Máu năm nay, lưỡi dao không cắm vào tim kẻ thù. Hắn cúi xuống nhặt tấm ảnh, ngón tay run run lau đi vệt máu thấm vào góc ảnh. Hương quế và bạch đàn từ vòng nguyệt quế trên tường Lena khiến hắn bất giác rùng mình – mùi Giáng sinh như trở về nguyên vẹn trước cái đêm mà mọi niềm tin đổ vỡ.