Địch Nhân Kiệt: Bỉ Ngạn Kỳ Hoa – Những Mưu Đồ Trong Bóng Tối
Gió lạnh vần vũ kinh đô nhà Đường, những đóa hoa Bỉ Ngạn như rướm máu đột ngột nở rộ khắp các ngả đường, dân gian xôn xao đồn đoán: “Hoa thần hiện – tai ương đến”. Từ trong tâm điểm hỗn loạn ấy, Thẩm phán Địch Nhân Kiệt như ánh lửa rọi vào đêm đen, vật lộn với một mạng lưới âm mưu chồng chéo. Thần dược “Tử Mộng” – thoạt nghe tựa vật ban phước lành – lại chính là mầm họa khiến lính tráng, thương gia, thậm chí quan lại triều đình lần lượt mất mạng trong trạng thái kinh hoàng: mắt trợn ngược, nét mặt dãn ra như kẻ đang lạc vào cõi mộng dữ. Những xác chết mang theo nụ cười ma quái, da thịt tím tái tựa bị quỷ đói hút hồn.
Địch bước vào vụ án bằng đôi mắt tỉnh táo của bậc danh thần. Ông gạt bỏ ngay lời đồn “quỷ hoa trừng phạt”, tập trung soi từng vết tích: những mẩu lá độc trong trà táng, dấu chân lính mờ nhạt dưới bùn đêm, tiền giả rải khắp chợ đen. Vị thẩm phán già khẽ cười lạnh khi phát hiện “thần dược” kia thực chất là hỗn hợp chết người từ nhựa hoa Bỉ Ngạn hòa độc thảo Tây Vực – uống vào gây ảo giác dữ dội, tim ngừng đập sau khoái cảm tột đỉnh. Kẻ đầu độc hẳn phải am hiểu cả y thuật lẫn dược lý!
Như mũi tên bắn thẳng, điều tra đưa Địch Nhân Kiệt đến căn hầm bí mật giữa rừng mưa lũ. Tại đó, hàng trăm hũ thuốc đang được tẩm thuốc phiện chuẩn bị chuyển vào kinh thành. Đội quân “tử thần” được huấn luyện bài bản – bọn họ bị đầu độc bằng chính Tử Mộng, trở thành công cụ máu lạnh sẵn sàng chém giết chỉ với một cái gật đầu của chủ nhân. Sau lớp màn khói mê đồn đại siêu nhiên, bàn tay đen tối dần lộ diện: Tướng quân Lưu Phương Viễn – kẻ tự phong “Sứ Giả Bỉ Ngạn” – mượn chuyện “thiên lôi trừng phạt” Hoàng hậu Võ Tắc Thiên để tẩy não binh lính, ngấm ngầm điều quân tiếp cận Tử Cấm Thành.
Giữa lúc âm mưu lật đổ ngút cao, Địch Nhân Kiệt chặn đứng tên tướng phản nghịch ngay tại ngôi miếu hoang nơi y giả vờ “luyện dược thành tiên”. Trong khói hương nghi ngút, ông phanh phui từng mắt xích: Lưu Phương Viễn mua chuộc thầy lang, tung tin nhảm rồi nhúng tay vào buôn thuốc cấm để gây vỡ trận an ninh triều đình. Vụ án khép lại khi roi sắt trừng phạt kẻ chủ mưu, nhưng nụ cười Địch Nhân Kiệt lại đượm buồn: “Tham vọng của con người còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ!… Lưỡi gươm phản nghịch đâu đâm từ ngoại bang – nó mọc lên từ chính lòng tham vô đáy trong cung cấm này!”. Hoa Bỉ Ngạn tàn lụi, nhưng bóng tối từ những trái tim mục ruỗng thì chẳng khi nào ngủ yên…