Trong khoảnhKhắc cuối cùng của niên hiệu Khai Nguyên, khi màn đêm còn lấp lánh những tinh tú đầu mùa, một sự kiện rùng rợn đã xé tan bình yên của kinh thành Trường An. Tàn tích cổ kính, từng ngủ yên trên thao trường hoang phế ngoài cổng Tây, bỗng chốc rung chuyển như được hồn sinh. Không ai hiểu, chỉ sau một đêm, bóng ma của ngôi Phù Đồ Thông Thiên đã vươn mình đứng dậy, kiến trúc rêu phong phủ một lớp bụi thời gian bỗng lộng lẫy trở lại trong một sắc thái không tưởng. Rồi cũng từ bầu trời đêm, một con rồng lửa thứ thiệt – với vảy rực sắc đỏ rực, hơi thở là ngọn lửa dữ dội – xuất hiện. Nó lượn vòng, phun ra những quả cầu lửa rực rỡ, rơi xuống thao trường như một cơn mưa sao băng tử thần. Tiếng nổ vang lên liên hồi, cháy lan tức thì, biến nơi đây thành biển lửa trong chốc lát. Hàng trăm sinh mạng, từ lính tuần tra dã ngoại đến thường dân nghèo kiếm sống quanh vùng, tan thành tro bụi cùng những tiếng kêu thét tuyệt vọng. Thảm kịch vừa xảy ra, chính Phù Đồ Thông Thiên – bóng ma kiến trúc – cũng bùng cháy dữ dội, không một tiếng động, tự thiêu rụi hoàn toàn, để lại chỉ đám tro tàn lạnh lẽo. Điều kinh hoàng chưa dừng lại. Ngay khi khói vụt tan, một đoàn quân dị tộc, với cờ hiệu và phục sức rợp trời, ập đến bao vây ngoại thành. Đầu lĩnh của họ, một gã mặt mày hung bạo, dùng giọng điệu như điều thần khải, tuyên bố trước đám đông tang thương: “Tai họa này là lửa giận của trời đất, là nghiệp chướng của triều đình vô đạo! Chỉ khi Đế Vương Võ Tắc Thiên, tự nguyện theo nghi lễ Phật đạo, buông bỏ b días quyền lực và thân xác hiến tế trong ngọn lửa thanh tẩy, thiên hạ mới được thoát khỏi kiếp vạ!”. Lời nói đó như một tấm khiên che mưa đạn, cũng như một lời hiệu triệu cho kẻ theo dị giáo. Ngoài thành, người dân hoang mang, loạn trí, nhiều trại mệnh hơn trại theo. Trong cơn bão nghi ngờ và sợ hãi ấy, một mệnh lệnh như dao găm được phát xuống: Địch Nhân Kiệt, thám tử tài ba từng lập nhiều án lớn, phụng mệnh Thái thú Trường An điều tra rõ nguyên nhân thảm họa. Nhưng ngay từ đầu, Địch đã thấy mình như xô vào vũng bùn. Bùi Đông Thăng – Thiếu khanh Đại Lý Tự, một viên quan thanh liêm nhưng cứng cỏi, có hiềm khích sâu nặng với Địch từ trước vì những cách thức bất thường trong một án cũ – cũng được cụ triều giao nhiệm vụ phụ trách. Hai tính cách sắc bén, hai cái tôi được xây trên công danh và lòng tự tôn, giờ đây bị ép phải hợp tác trong một vụ án mấu chốt, như hai thanh kiếm phải cắm vào một vỏ đao. Họ không đánh không quen, nói câu nào cũng mang gai. Trong những cuộc họp bí mật, ánh mắt Bùi Đông Thăng lạnh lùng như băng, mỗi lời nghi vấn đều mai phục. Địch Nhân Kiệt, dù bị nghi kỵ, vẫn giữ thái độ bình tĩnh nhưng kiên quyết, từng bước từ chối những lời chỉ trích vô căn cứ. Nhưng rào cản không chỉ đến từ bên trong. Sự hiện diện của quân dị tộc bên ngoài thành như một lưỡi kiếm treo trên đầu, mỗi ngày một gần hơn. Áp lực từ triều đình, lo lắng cho danh dự cá nhân và lòng trung với đất nước đè nặng lên vai Địch. Hắn hiểu rõ, phía sau ngọn lửa ngày ấy và những lời đe dọa của dị tộc, chắc chắn có những bàn tay âm mưu từ bên trong triều đình, thậm chí có thể chính những kẻ đang nghi ngờ hắn cũng là một mảnh trong màn trập ấy. Khi đêm xuống, Địch Nhân Kiệt ngồi một mình trước ánh nến leo lét, bản đồ vụ án trải ra. Hắn vẽ ra những mối liên hệ giữa hiện tượng siêu nhiên, động cơ chính trị của dị tộc và những mâu thuẫn nội bộ trong triều. Càng suy nghĩ, hắn càng thấy rằng đây không chỉ là một vụ phóng hỏa, mà là một màn kịch tính được dựng lên để đánh cắp lòng dân, chia rẽ triều đình và tạo cớ cho dị tộc xâm nhập. “Nếu như vậy, hỏa hoạn ấy có thể nhân tạo? Và Phù Đồ Thông Thiên… rốt cuộc là ai – hay cái gì – đã ‘sống’ lại?” Quyết định dần thành hình trong ánh mắt đầy vết mệt mỏi nhưng không hề lay chuyển của Địch Nhân Kiệt. Hắn sẽ liều một phen. Liều mạng bất chấp sự nghi kỵ từ Bùi Đông Thăng và những con mắt đang rình rập từ mọi phía. Hắn sẽ điều tra không chỉ để tìm thủ phạm, mà để cứu lấy linh hồn của kinh thành, để chứng minh rằng đạo lý của Đại Đường không phải dễ dàng sụp đổ chỉ vì một đám lửa ma quái và lời nói đượm máu. Cuộc sống còn lại có thể sẽ nằm trong những bí mật được khám phá, trong những giả dối bị vạch trần, và cả trong sự đối mặt trực tiếp với kẻ địch đang rình rập ngoài tường thành. Một phen sống còn, không chỉ cho danh tiếng, mà cho chính ý chí trường tồn của xã tắc.