Ba năm trước, tổ cảnh sát chống ma túy do Đại Kỳ làm đội phó nhận nhiệm vụ xâm nhập đường dây ma túy xuyên biên giới Nam Quốc - phía Bắc, mang mật danh Điệp Ảnh Truy Tung. Đồng đội thâm niên của anh, Lão Trần, là người cài cắm vào hang ổ bọn tội phạm làm nội gián suốt 18 tháng. Ai ngờ hôm ra quân đột kích, có kẻ nội phản cung cấp thông tin, Lão Trần bị phát hiện ngay tại kho chứa ma túy. Đại Kỳ dẫn đội nhập vào chậm đúng mười lăm phút, thấy bạn mình nằm giữa vũng máu, ngực thủng một lỗ đạn, tay vẫn còn nắm chặt mẩu ảnh con gái nhỏ để lại trong túi áo. Lão Trần ho sặc sụa, nước mắt chảy qua kẽ mắt nhăn nheo, chỉ kịp thốt: "Kỳ... nhờ mày... chăm sóc Tiểu Điệp... tao hứa với vợ nó... đưa con bé đến lúc trưởng thành..." rồi trút hơi thở cuối cùng trong tay anh.
Từ đó Đại Kỳ không còn là Đại Kỳ của ngày trước nữa. Anh xin nghỉ việc, không nói với ai, cầm sổ tiết kiệm ít ỏi của Lão Trần để lại, lặn xuống một thị trấn biên giới nhỏ bé ở Nam Quốc, thuê căn nhà tranh ngay cạnh nhà người dì họ xa của Tiểu Điệp. Dân thị trấn chỉ biết anh là người phương Bắc, làm thợ sửa xe máy lề đường, ít nói, đêm nào cũng ngồi uống rượu gạo trước hiên nhà, thỉnh thoảng lại nhìn tấm ảnh hai người mặc sắc phục cảnh sát cũ nát trong ví. Anh không bao giờ đến gần Tiểu Điệp, chỉ lặng lẽ sửa cái xe đạp hỏng của cô bé để trước cửa, để lại mấy quả xoài chín mọng hái từ cây sau nhà trên bậc thềm mỗi sáng, khi có mấy đứa trẻ đường phố chọc phá Tiểu Điệp, anh cũng chỉ đứng bóng tối nhìn, chờ lúc chúng bỏ đi mới ló mặt ra dọn dẹp mấy cái bàn ghế bị đạp đổ.
Tiểu Điệp năm nay vừa tròn chín tuổi, đôi mắt to tròn giống hệt bố, lúc nào cũng tò mò nhìn cái bóng đứng lặng lẽ trong sân nhà hàng xóm. Cô bé có cuốn sổ tay vẽ đầy hình ông chú trán hói, mặt có sẹo dài từ má trái xuống cằm, lúc đang uống rượu, lúc đang sửa xe, lúc lại ngồi nhìn trời đêm thở dài. Cô bé không biết ông chú ấy chính là người bạn cùng đội với bố, từng cùng bố tham gia chiến dịch Điệp Ảnh Truy Tung, cũng không biết mỗi đêm cô bé ngủ ngon lành là có ông chú ấy đi quanh vườn nhà kiểm tra ổ khóa, đuổi mấy con chó hoang hay rình rập ban đêm.
Mọi chuyện đổ bể vào một buổi chiều tháng năm, Tiểu Điệp đi chợ mua ích mẫu cho dì chữa ho, vừa ra khỏi ngõ đã bị hai tay áo đen chui từ xe tải đen kéo lên xe. Dì cô bé hốt hoảng báo cảnh sát thị trấn, mấy anh công an ở đây chỉ nói có thể là bắt cóc đòi tiền chuộc, nhưng chờ cả ngày cũng không thấy ai gọi điện đòi tiền. Đại Kỳ đang ngồi sửa xe cho khách, nghe tiếng la hét của dì Tiểu Điệp chạy ào qua, cái tua vít trong tay anh rơi xuống đất. Anh chạy đến nhà cô bé, nghe cảnh sát nói không tìm được manh mối gì, lòng anh chợt lạnh: chắc chắn là bọn xưa kia, bọn từng tham gia chiến dịch Điệp Ảnh Truy Tung chưa bị tiêu diệt hết, chúng tìm được anh, tìm được Tiểu Điệp để trả thù.
Đêm đó, Đại Kỳ về nhà, lần đầu tiên sau ba năm lôi khẩu súng ngắn 64 bọc trong vải dầu từ dưới gầm giường ra. Dầu súng đã khô quánh, anh ngồi mài dầu suốt nửa đêm, bàn tay vốn đã run rẩy vì uống rượu nhiều năm nay bỗng ngừng run, cơ bắp cũ kỹ bỗng nhớ lại cách cầm súng, cách lết bụng tiến, cách quan sát bóng tối – những kỹ năng anh tưởng mình đã chôn vùi từ lâu. Anh lẻn vào trụ sở cảnh sát thị trấn, dùng kỹ năng mở khóa cũ lấy trộm đoạn băng ghi hình từ camera an ninh chợ, nhìn thấy biển số xe tải đen có mấy con số giống hệt xe của bọn tội phạm anh từng rượt đuổi trong chiến dịch Điệp Ảnh Truy Tung. Anh lần theo dấu vết đến một kho hàng cũ bỏ hoang gần biên giới, nơi bọn tội phạm thường tập kết ma túy.
Không gọi thêm người, bởi anh biết rõ cú sốc ba năm trước làm mình không còn tin tưởng bất cứ ai, Đại Kỳ một mình lẻn vào kho hàng. Đi qua những bao tải ma túy chất đống, anh nghe tiếng trẻ con khóc quen thuộc từ phòng trong: Tiểu Điệp bị trói chặt vào cột gỗ, mặt mũi sưng húp vì khóc, đang gọi bố trong mơ. Tên cầm đầu bọn tội phạm, Cá Sấu, ngồi trên ghế gỗ cười hô hố khi thấy anh: "Đại Kỳ, mày tưởng lẩn trốn là xong à? Tao đã tìm mày suốt ba năm, giờ mang con bé này ra, mày chọn: mày chết thay con bé, hay tao giết cả hai?"
Đại Kỳ không nói gì, khẩu súng trong tay anh nổ một tiếng, bắn trúng tay Cá Sấu cầm dao. Loạn lạc nổ ra, bọn thuộc hạ ùa vào, anh vừa đánh vừa lùi, vai bị trúng một viên đạn, máu chảy ròng ròng nhưng chân vẫn chạy thẳng về phía Tiểu Điệp. Anh cắt dây trói, bế cô bé chạy ra ngoài, phía sau là tiếng nổ lớn từ kho ma túy bị đốt cháy. Khi tới nơi an toàn, Tiểu Điệp ôm chặt cổ anh, hỏi: "Chú Kỳ... sao chú biết đường đến cứu cháu?" Anh lôi tấm ảnh cũ nát trong ví ra, chỉ vào người đàn ông đứng cạnh mình: "Đây là bố cháu. Chú hứa với bố cháu sẽ bảo vệ cháu, bằng mọi giá."
Liệu con đường giải cứu đầy máu và nước mắt này, có giúp anh giữ trọn lời hứa với người đồng đội đã ngã xuống trong chiến dịch Điệp Ảnh Truy Tung ấy không? Câu trả lời có lẽ nằm ở nụ cười của Tiểu Điệp khi sáng hôm sau, cô bé lại ngồi vẽ hình ông chú có sẹo, lần này ông chú không còn buồn bã, mà đang cười, tay nắm lấy tay cô bé.