Cô gái từng mang mật danh Điệp Viên Số 0 tưởng như đã chôn vùi danh tính cũ dưới lớp trang điểm nhạt nhòa, nụ cười gượng gạo và cái tên giả đầy tầm thường trong một thị trấn nhỏ ven biển. Cô làm việc ở thư viện, sống trong một căn nhà gỗ cũ kỹ, và cố gắng không nhớ đến những đêm dài không ngủ, những lời nói dối trắng trợn, và cái cách tổ chức đã xóa sổ cô như một con tốt thí mạng. Nhưng quá khứ không phải thứ dễ dàng bị lãng quên. Nó giống như một cơn sóng ngầm, âm thầm bào mòn từng tảng đá dưới đáy biển. Một buổi chiều mưa tầm tã, một gói hàng nhỏ được chuyển đến thư viện. Không ai thấy ai gửi. Bên trong chỉ có một chiếc USB cũ kỹ và một tấm ảnh đã úa màu: bức ảnh chụp cô và đồng đội cũ, những người giờ đây hoặc đã chết, hoặc đang săn lùng cô. Thông điệp duy nhất được khắc trên đó là một dòng chữ: "Họ biết cô đang ở đâu." Cơn ác mộng thực sự bắt đầu. Cô nhận ra kẻ đã phản bội cô năm xưa không chỉ muốn cô biến mất, mà còn muốn cô trở thành một công cụ, một vũ khí sống để dọn đường cho một âm mưu khủng khiếp hơn nhiều. Cuộc sống bình yên cô gầy dựng trở thành một cái bẫy. Những gương mặt thân quen bỗng trở nên xa lạ, mỗi bóng người qua đường đều có thể là sát thủ được cử đến. Điệp Viên Số 0 phải đứng giữa hai lựa chọn: tiếp tục chạy trốn, sống trong sợ hãi đến hết đời, hoặc quay lại thế giới mà cô từng thề sẽ không bao giờ đặt chân đến nữa – thế giới của những lời nói dối, của những toan tính lạnh lùng và của những cái bắt tay đẫm máu – để tự mình kết thúc tất cả. Cô biết, lần này, không có tổ chức nào đứng sau lưng cô. Chỉ có một mình cô, với tất cả kỹ năng, sự khôn ngoan và nỗi đau bị phản bội, phải chiến đấu để sinh tồn và phơi bày sự thật. Cuộc truy đuổi không chỉ là chạy trốn cái chết, mà là hành trình đi tìm lại chính mình, giữa ranh giới mong manh giữa kẻ săn người và con mồi.