Bối cảnh phim lùi về thời chưa có Internet tốc độ cao – cuối thập niên 90, khung cảnh văn phòng chứng khoán ngập trong nếp gấp áo sơ mi phồng tay, máy tính để bàn màn hình vuông chậm rì và tiếng lách cách rền rĩ của máy fax. Điều tra viên Hong, trên danh nghĩa là giám sát viên thị trường tài chính quèn 30 tuổi, nhưng đang lén dùng thân phận "em út" mới tốt nghiệp phổ thông để thâm nhập công ty X. Hong mặc bộ vest giả vờ nhăn nhúm, kẹp cặp da sờn bóng chứa đầy hồ sơ mật. Hắn bắt buộc phải ngụy trang làm thằng nhóc đầu tóc xù mì gà, đeo kính gọng nhựa dày cộp để che nếp nhăn quanh mắt, rồi ra sức liếc mắt lén đồng nghiệp chuyền tay tài liệu "đen". Cứ tưởng nằm vùng dễ dàng, ai ngờ suốt ngày bị bà chị quản lý mệnh danh "Tứ Diện Quản Gia" sai vặt: "Hong à, đi pha trà đi!", "Hong à, xếp báo cáo năm 1997 giùm chị!". Dưới vẻ ngoài ngờ nghệch, Điều tra viên Hong phải vừa giả tiếng mụt mịt kinh tế, vừa ghi âm cuộc đối thoại mờ ám của cấp trên trong phòng họp tối mịt khói thuốc. Chuyện trở nên rối bời khi tình cờ hắn phát hiện dòng tiền ẩn chảy về một chuỗi cửa hàng bánh ngọt bí hiểm, mà cứ mỗi lần điều tra thì mực máy in tự dưng chảy loang lổ, radio bật nhạc disco ầm ĩ che lấp tiếng điện thoại liên lạc mật… Bộ phim dùng màu phim bệt đỏ xanh lục rực rỡ, điểm xuyến biệt danh khuôn sáo "Thần Chứng Khoán Sàn Y2K", để lát nữa Điều tra viên Hong lại cuống cuồng giật máy tính của đồng nghiệp khiến đổ cả bình trà vào bàn phím. Âm nhạc hoài cổ nhịp discobox vang lên khi hắn loạng choạng trốn tra hỏi bằng cách nhảy lò cò làm trò, nhưng đến cảnh cuối tập lại hóa ra… hắn đang lỡ trúng độc gấc từ mấy cái bánh ngọt đáng ngờ!