Căn nhà nhỏ chìm trong im lặng nặng nề từ ngày anh mất vợ. Những chiếc bình sữa lạnh lẽo trên bàn, tiếng khóc xé lòng của đứa con gái nhỏ mới chào đời, và chiếc đồng hồ tích tắc đều đều như nhắc anh - một người cha đơn thân chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau đã phải tập làm cha trong bỡ ngỡ. Gã đàn ông gầy guộc ấy mỗi sáng thức dậy bằng đôi mắt đỏ hoe, tay run run pha sữa, miệng lẩm bẩm những câu hát ru vụng về. Cuộc đời anh như chiếc thuyền mắc cạn, cho đến khi một buổi chiều mưa dông, vị khách kỳ lạ gõ cửa...
Người đàn ông mang theo chiếc va li cũ kỹ ấy bỗng dưng xuất hiện, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng bí ẩn khiến anh bối rối. Chẳng phải họ hàng, càng chẳng là bạn bè, nhưng con bé lại nín khóc ngay lần đầu chạm vào ngón tay gầy guộc của lão. Từng mảnh đời tan vỡ của anh dần hồi sinh qua những buổi tối thức trắng - anh vật lộn với núi tã lót, lão thì ngồi khâu vá lại chiếc áo khoác cũ bằng những mũi kim chậm rãi. Tiếng cười trẻ thơ xen lẫn mùi sữa chua nồng nặc trên sàn nhà, những mảnh giấy vẽ nguệch ngoạc hình con chim kỳ lạ của lão khách... Tất cả như đôi cánh mỏng manh chở nỗi đau anh tưởng chẳng bao giờ lành lại.
Giữa mớ hỗn độn của cuộc đời đảo lộn, Đôi Cánh Hy Vọng chớm nở từ khoảnh khắc anh nhận ra: khi đôi tay mình đỡ lấy thân hình bé bỏng của con gái cũng là lúc trái tim rách nát học cách đập nhịp mới. Vị khách lạ kia chẳng nói lời an ủi, chỉ lặng lẽ xếp lên bệ cửa sổ những con hạc giấy bé xíu - thứ ngôn ngữ kỳ diệu khiến anh hiểu rằng hy vọng nào cũng bắt đầu từ những điều nhỏ nhoi nhất.