Thật ra, hầu hết mọi người đều cho rằng George chỉ là một anh chăn cừu chất phác, hằng đêm vẫn ngồi bên bếp lò, cầm cuốn tiểu thuyết trinh thám dày cộp và đọc say sưa cho đàn cừu nghe. Anh tin rằng chúng chỉ gặm cỏ và nghe âm thanh, chẳng thể hiểu nổi những chuyện ly kỳ trong sách. Nhưng thực tế, đàn cừu không hề thụ động như vẻ ngoài của chúng. Cứ mỗi tối, chúng chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng chi tiết, từ cách kẻ thủ ác lẩn trốn đến cách thám tử lật tẩy chân tướng.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi một đêm mùa đông, George được tìm thấy nằm bất động giữa đồng cỏ, bên cạnh là vài dấu chân lạ và chiếc mũ quen thuộc của anh nằm cách đó vài mét. Trang trại trở nên xáo động, cảnh sát đến rồi đi, nhưng vụ việc vẫn bỏ ngỏ. Không ai để ý rằng, ngay từ ngày đầu tiên, đàn cừu đã bắt đầu "điều tra" theo cách của chúng. Con cừu đầu đàn Miss Maple luôn tinh mắt, nhận ra mỗi dấu vết nhỏ nhất; con Mopple to lớn nhưng rất nhạy bén trong việc ghi nhớ các chi tiết lạ; còn con Othello từng lang thang ở thành phố lại hiểu rõ hơn ai hết về hành vi của con người.
Chúng bắt đầu lần theo manh mối, từ những vệt máu loang trên bãi cỏ, đến mùi hương lạ vương trên chiếc áo khoác của George, rồi cả những lời thì thầm của những người làm ở trang trại. Có những lúc, chúng gần như bế tắc, nhưng nhờ trí thông minh tập thể và khả năng quan sát tinh tế, chúng dần ráp nối được các mảnh ghép. Cuối cùng, chúng phát hiện ra rằng hung thủ không phải người ngoài, mà chính là ai đó trong trang trại, kẻ đã lợi dụng đêm tối để thực hiện kế hoạch.
Đàn cừu không chỉ giải được bí ẩn mà còn chứng minh rằng, dù là loài vật tưởng chừng ngờ nghệch, chúng vẫn có thể trở thành những thám tử tài ba nếu biết quan sát và suy luận. Và từ đó, cái tên Đội Thám Tử Cừu: Án Mạng Lúc Nửa Đêm trở thành câu chuyện nổi tiếng, nhắc nhở mọi người rằng đôi khi, sự thật lại ẩn mình trong những nơi không ai ngờ tới.