Trên sườn một ngọn núi lửa hoang vu ở Ecuador, nơi khói lưu huỳnh phun trào và những tiếng thì thầm lạ lùng vang vọng từ lòng đất, một nhà truyền giáo kiên định đang lôi kéo cộng đồng bản địa rời bỏ các nghi lễ cổ xưa. Bà mang theo Kinh Thánh, hát thánh ca giữa những cơn mưa axit, thuyết phục họ đón nhận Đức Tin như ngọn đuốc soi đường giữa bóng tối. Dân làng, với những hình xăm tổ tiên và điệu múa triệu hồi linh hồn núi lửa, dần quỳ gối trước bà – cho đến khi tai họa ập đến.
Con trai bà, cậu bé mười hai tuổi với đôi mắt từng long lanh niềm vui, đột ngột thay đổi. Cậu gầm gừ bằng thứ ngôn ngữ không ai hiểu, cơ thể vặn vẹo như bị lửa địa ngục thiêu đốt, và những thế lực đen tối – già cỗi hơn hẳn tôn giáo bà truyền bá, sinh ra từ chính mạch máu của Trái Đất – đã chọn cậu làm vật chứa. Chúng cười nhạo qua miệng cậu, kể về những vị thần bị lãng quên đã nuốt chửng các bộ tộc trước đây, và giờ đòi hỏi máu tươi để thức tỉnh.
Bà lao vào cuộc chiến, tay cầm cây thánh giá run rẩy, miệng lẩm bẩm kinh cầu giữa tiếng sấm từ miệng núi lửa. Dân làng quay lưng, thì thầm rằng Đức Tin của bà chỉ là lớp vỏ mỏng manh trước nỗi kinh hoàng thực sự. Giờ đây, bà phải nhìn thẳng vào vực thẳm, thử thách và ôm lấy Đức Tin đích thực của riêng mình – không phải lời rao giảng, mà là sức mạnh để cứu con trai khỏi bóng tối vĩnh cửu ấy.