Đường Quỷ Kỳ Án: Trường An "kinh đô không ngủ" dưới thời nhà Đường chẳng khác gì con mãng xà lấp lánh ánh vàng—ngoài vỏ hào nhoáng, bên trong nhuốm máu thủy ngân. Những đêm tiệc tùng thâu đêm tại Tây Thị chưa tàn hơi men, thì ngọn đèn lồng đỏ ở nhà xác Dali Tự lại rùng rùng cháy. Thêm một thi thể ngâm độc, đốm vàng mắt quỷ khắc vào lòng bàn tay... Thám tử Shentu Baiqi lạnh người giữa mưa xuân khi ngửi thấy mùi phụ tử nhân sâm từ tử thi - thứ hương liệu chỉ giới quý tộc có. Gã đàn ông ăn mặc xốc xếch này từng là "ma men phố chợ", giờ đi nhặt mạng người như nhặt lá phong. Ngược lại, Yao Yuan từ trong cung cấm bước ra, tay áo bào ngũ sắc nhưng hơi thở nặng mùi cực hình. Kẻ sĩ đeo mặt nạ lễ nghi ấy chính là mắt xích duy nhất níu Baiqi vào cuộc chơi tử thần của triều đình. Chuỗi "quỷ án" chẳng giống kẻ giết thuê tầm thường: Xác thương nhân bị dìm trong rượu Chiêu Đào như tế lễ cổ đại, thi hài thư ký hộ bộ khóa cứng trong kho gạo tham nhũng, kèm đoạn thơ châm biếm khắc lên xương sườn... Mỗi vụ án là một câu đố máu về hủ tục táng tâm thời Đường: Từ lễ "minh hôn cưới xác" của quan lại đến nghi thức "thế mạng" bí ẩn chốn cung cấm. Bước chân Baiqi đẩy gót sắt Yao Yuan vào mê lộ: Tiếng sênh tiền rượu chảy trong huyệt mộ phú thương, vệt rắn độc trườn trên lịch sử Hoàng thất, và bóng tối dày đặc hơn cả mực tàu giấu trong thư viện Thái Học. Cái giá của "truy tìm công lý" giữa kinh thành tráng lệ này có khi phải trả bằng tro cốt đồng đội thân thiết nhất, hay một sự thật đủ hất văng chính niềm tin vào Đại Đường...