Ánh mắt Aurora mờ đục vì nước mắt khi cô bé túm lấy tay áo người đàn ông hàng xóm - kẻ mà cả khu phố thì thầm gọi là "Quái Nhân Số 7". "Chú phải giết con Dust Bunny," giọng cô bé run rẩy như chiếc lá trong cơn gió lốc, "nó nuốt chửng ba mẹ con và cả chú Mèo Đen rồi!" Cạnh chân cô bé, mấy cục bụi xám xịt đột nhiên ngứa ngáy nhúc nhích.
Người sát thủ suýt bật cười trước lời cầu xin ngớ ngẩn ấy. Nhưng khi nhìn thấy vệt xước đen kỳ quái trên tường - thứ vết tích giống hệt hung thủ để lại ở cảnh án mạng tuần trước - anh chợt nuốt nước bọt. Có gì đó không ổn. Lũ bụi bẩn trong góc nhà bắt đầu cuộn tròn như những cơn lốc tí hon, phát ra tiếng rít chói tai.
Ba ngày sau, khi tên sát thủ đầu tiên lẻn vào phòng Aurora với lưỡi dao găm tẩm độc, anh đàn ông nhận ra mình sa vào mớ hỗn độn kinh khủng nào. Lũ đàn em cũ của hắn coi Aurora là mồi ngon để trả thù, còn cái thứ gọi là Dust Bunny thì hiện nguyên hình qua lớp vỏ bụi - một quái vật mắt đỏ rực với hàm răng dài như kim khâu, đang liếm máu trên thảm phòng khách.
"Nó đói lắm rồi," Aurora thì thào trong khi người sát thủ vật lộn với tên đồng nghiệp cũ. Cả căn phòng đột nhiên đặc quánh mùi bụi mục, từng thớ gỗ sàn nhà rên rỉ dưới sức nặng của thứ quái vật không tên. Anh đá văng con dao vào tường, lưng chừng nhận ra sự thật kinh hoàng: Kẻ đã xóa sổ gia đình cô bé không phải người trần mắt thịt.
Khi đống bụi bẩn dưới gầm giường phình to thành hình thù quỷ dị, người sát thủ vốn chỉ tin vào súng đạn bỗng hiểu ra vài điều. Có những con quỷ thật sự tồn tại trên đời - chúng lẫn trong bóng tối, ngụy trang dưới lớp khoác bụi thời gian, chờ đêm tối để gặm nhấm nỗi đau của trẻ thơ. Aurora nắm chặt tay anh, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.