Esteban, cái tên nghe cũ kỹ như những mảnh vỡ ký ức, giờ đây chỉ còn là bóng dáng in hằn trên con đường đất hoang vu dẫn về túp lều của ông. Cuộc đời như một bản nhạc đã hết câu, chỉ còn tiếng gió vi vu qua mái tranh đã sứt mẻ. Ông vẫn còn giữ chiếc khăn quàng đẫm mồ hôi và bụi pháo, như một tín vật không lời, dù cánh tay đã hồi xuân theo cử động đều đặn của tuổi già. Sự cô độc không phải là nỗi đau, mà là một thứ lương thổ dày cộm, nơi ông đào huyệt chôn đi những tiếng súng, tiếng kêu và cả những giấc mơ đã tan. Mỗi buổi chiều, ông ngồi ở bậc hiên, mắt theo dõi bóng một người nông dân qua đồng, và trong khoảnh khắc ấy, Esteban – cái tên được gọi trên chiến trường – dường như đang lục tìm xem mình còn sót lại chút gì của con người trước kia.