Loạt phim tài liệu này không chỉ đơn thuần điểm lại cuộc đời gây tranh cãi của Fabrizio Corona – "Vua Paparazzi" nước Ý – mà còn như một tấm gương phản chiếu những vết nứt trong xã hội Ý suốt những thập niên cuối thế kỷ 20. Từ một tay săn ảnh đường phố trèo tường, rình rập các ngôi sao, Corona đã biến mình thành ông trùm kiểm soát cả ngành giải trí xứ Mediterraneo, vung chiêu "tốc tiền" những bức ảnh đời tư làm điên đảo giới thượng lưu.
Sự nghiệp của hắn là chuỗi dài những phi vụ "câu" scandal đẫm mùi tiền: từ vụ đe dọa tung ảnh nóng của cựu Thủ tướng Silvio Berlusconi, đến những vụ "hét giá" hình ảnh phẫu thuật thẩm mỹ của ngôi sao truyền hình. Mỗi vụ bê bối Corona nhúng tay lại vạch trần sự lỏng lẻo của luật pháp Ý trước làn sóng báo chí giật gân, đồng thời phơi bày cơn khát mãnh liệt của công chúng trước những vụ lộ hàng săn mồi của giới giàu có.
Nhưng loạt phim không dừng ở góc khuất của một kẻ gây rối. Nó đan xen thăng trầm của Corona – từ đỉnh cao quyền lực với biệt thự dát vàng, siêu xe Lamborghini, đến những ngày ngồi tù vì tội tống tiền – với những chấn động chính trị của nước Ý: thời kỳ Berlusconi thao túng truyền thông, sự trỗi dậy của văn hóa người nổi tiếng (celebrity culture), và sự bùng nổ của báo lá cải. Cái cách Corona lợi dụng nỗi sợ bị lãng quên của các ngôi sao chính là mặt trái của giấc mơ "Dolce Vita" – nơi ánh hào quang và bóng tối luôn song hành.
Qua những thước phim tư liệu hiếm và phỏng vấn thẳng thắn với cựu đồng nghiệp, nạn nhân, cùng cảnh sát điều tra, bộ phim dựng lên chân dung một kẻ phá đám thông minh, đồng thời là lời cảnh tỉnh về giá trị đạo đức trong kỷ nguyên truyền thông bão hòa. Fabrizio Corona, "Vua Paparazzi" ấy, rốt cuộc là sản phẩm hay kẻ thủ phạm của một xã hội mê muội scandal? Câu trả lời có lẽ nằm ở chính những thước phim phơi bày sự thèm khát tàn nhẫn của chúng ta trước tai tiếng.