Fu Bao – cậu bé gấu trúc khổng lồ với đôi mắt tròn xoe, thân hình tròn trịa – đã trở thành một hiện tượng văn hóa không chỉ tại Hàn Quốc mà còn trên toàn thế giới kể từ khi chào đời một cách thần kỳ tại Everland. Sự xuất hiện của “Bảo Bối Của Ông” – như cách nhân viên nơi đây thường mắng yêu – đã khiến hàng ngàn người đổ xô đến vườn thú, chỉ để được nhìn thấy nó một lần, thậm chí xem trực tuyến qua mạng.
Thế nhưng, mọi chuyện đều có kết thúc. Fu Bao không phải là quà tặng vĩnh cửu của Hàn Quốc; nó là một phần của chương trình hợp tác quốc tế về bảo tồn, và thỏa thuận ban đầu đã định sẵn ngày trả về quê hương Trung Quốc. Khi tin này lan ra, một làn sóng nuối tiếc tràn ngập. Các nhân viên tại khu chuồng nuôi, những ngày tháng chứng kiến Fu Bao từ một đứa trẻ mềm yếu trở thành một “gấu” khỏe mạnh, bắt lên kế hoạch cho một lểu chia tay trang trọng. Họ lên lịch trình, soạn những món quà lưu niệm, thậm chí tập dượt cả những lời chúc tốt đẹp nhất, với tất cả sự chu đáo như thể đang chuẩn bị cho một ngày lễ.
Họ nghĩ mình đã sẵn sàng về mặt nghi thức. Nhưng họ không tính đến trái tim con người.
Ngày chia tay định sẵn đến gần, mọi thứ dường như diễn ra theo kịch bản. Fu Bao vẫn hồn nhiên, chẳng hay biết gì về những mối quan tâm đằng sau nó. Cho đến một buổi chiều, khi một nhân viên phụ trách chăm sóc lâu năm – người từng tự tay cho Fu Bao ăn sữa bột những ngày đầu – bước vào chuồng để kiểm tra lần cuối. Có lẽ vì một phút thiếu cảnh giác, hay vì sự liên kết giữa họ quá sâu đậm, Fu Bao đột ngột ôm lấy chân cô ấy, dụi đầu vào chân như một đứa trẻ đang muốn bám theo mẹ. Nó không gầm, không hò hét, chỉ đứng đó, cái đầu lớn và nặng nề dựa vào người cô, đôi mắt đen lấp lánh như đang cầu xin: "Tại sao?"
Trong khoảnh khắc đó, sự bình tĩnh trên danh nghĩa “trang trọng” của buổi chia tay sụp đổ. Những giọt nước mắt không kìm nén được rơi xuống. Nhân viên đó quỳ xuống, vòng tay ôm lấy Fu Bao, hôn vào chiếc mũi mềm mại của nó, thì thầm những lời xin lỗi và yêu thương mà lẽ ra không bao giờ được nói ra. Hành động ấy như một tín hiệu. Những người khác đứng ngoài, tay run run, cũng bước vào. Không còn nghi lễ, không còn kịch bản. Chỉ còn một đám đông người, những con người đã dành vài năm tuổi thơ của mình cho một sinh vật, đang chung một nỗi đau tưởng chừng vượt xa sức chịu đựng.
Lời chia tay bất ngờ ấy – một cái ôm vô điều kiện, một nước mắt chung – trở thành bản giao hưởng cảm xúc chân thật nhất. Nó khiến họ nhận ra, “Bảo Bối Của Ông” không chỉ là một sinh vật quý hiếm, một biểu tượng hợp tác. Nó là người bạn, là một phần của nhà, là những nụ cười và những giờ phút bình yên nhất mà họ từng có. Việc phải buông tay, trao nó về một “quê hương” mà nó chưa từng biết, thực chất là một cuộc chia ly đầy đau thương.
Và thế là, khi chiếc xe vận chuyển chuyên dụng xuất hiện, không còn là một hành trình nghi thức lạnh lùng. Đó là một đoạn đường im lặng, đầm ấm với nước mắt và những cái ôm lần cuối. Fu Bao, có lẽ vẫn chưa hiểu hết, nhưng nó tỏ ra bình tĩnh, thậm chí an ủi lại chính người đã an ủi nó. Khi cửa xe đóng lại, những người đứng lại phía sau không chỉ nhìn theo một “bảo bối” đang rời đi. Họ nhìn theo một phần ký ức đẹp đẽ nhất của mình, một bài học về tình yêu thương và sự buông tay, từ một gấu trúc mang tên Fu Bao.