Gia đình Heck (Phần 1) xoay quanh cuộc sống bận rộn, lộn xộn nhưng vô cùng chân thật của Frankie Heck — một người mẹ ba con bình thường ở thị trấn nhỏ Orson, bang Indiana. Frankie không phải kiểu phụ nữ hoàn hào nhuộm, cũng chẳng giỏi giang gì rực rỡ; cô chỉ là một người vợ, một người mẹ đang cố gắng xoay xở từng ngày giữa mớ hỗn độn của gia đình mình. Chồng cô, Mike Heck, là một nhân viên bán xe hơi chẳng mấy nhiệt huyết, anh đàn ông ít nói, hay ngồi lặng trên chiếc ghế trong sân nhà xem bóng đá, và tình huống gia đình thì dường như không bao giờ nằm trong danh sách ưu tiên của anh. Cả ba đứa con của Frankie đều có tính cách khác nhau một trời một vực: Axl là cậu con trai lớn lóng lánh, lười biếng, suốt ngày chỉ bám lấy ti vi và guitar; Sue là cô con gái giữa đầy nhiệt huyết nhưng vận xui đi theo không biết mệt, lúc nào cũng hào hứng với đủ thứ chuyện mà chẳng mấy khi thành công; còn Brick — cậu út — thì lập dị kỳ cục, suốt ngày ôm sách, nói thầm một mình, và có thói quen ném sách vào tường thay vì xếp lên kệ. Tập phim đầu tiên đã đặt nền móng cho toàn bộ câu chuyện: Frankie quyết tâm thay đổi cách vận hành ngôi nhà, cô muốn mọi thứ đi vào quỹ đạo, gia đình gắn kết hơn, cuộc sống bớt tay teo hơn. Nhưng thực tế thì không dễ dàng thế. Từ chuyện chuẩn bị bữa tối mà đứa con nào cũng có lý do không về, đến những cuộc họp phụ huynh đầy ngượng ngùng ở trường, rồi cả những lần cả nhà cùng ngồi trong ô tô mà chẳng ai thèm nói với ai — tất cả đều được kể bằng giọng hài hước đời thường, không phô trương, không cường điệu. Điều khiến Gia đình Heck (Phần 1) gắn bó với người xem chính là sự quen thuộc. Không có bi kịch nào lớn lao, không có phép màu nào xuất hiện — chỉ có những rắc rối thường ngày chồng chất lên nhau: hóa đơn chưa trả, đứa con chưa biết tự trách nhiệm, bữa tối chưa biết nấu gì, và cái cảm giác kiệt sức khi cố gồng mình giữ cho cả mái nhà không đổ sụp. Frankie Heck có lẽ là hình ảnh phản chiếu của rất nhiều người — những ai từng nghĩ mình tầm thường, nhưng rồi nhận ra rằng giữa sự tầm thường ấy, cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn đáng yêu theo cách rất riêng của nó.