Đó không phải là cái tên đầu tiên họ nghĩ đến, cũng chẳng phải câu slogan đao to búa lớn. Nhưng khi hai gã nhạc sĩ quèn giữa buổi trà đá vỉa hè đột nhiên cười khà khà: "Giai Điệu Xanh Hy Vọng thì sao?", căn gác xép ọp ẹp bỗng như bừng sáng.
Họ – một cựu nghệ sĩ saxophone lỡ vận vì cơn bão giá xăng, một tay bass rớt đài ở cuộc thi âm nhạc thủ đô – quyết định đánh cược vào thứ âm nhạc từng bị coi là "lỗi thời". Đêm đầu tiên tập hợp trong kho chứa đồ cũ của tiệm sửa xe, tiếng hát nghẹn ngào vang lên: "Hello again, hello…" (Bài Hello Again của Neil Diamond). Gã chơi saxophone siết chặt chiếc kèn cũ kỹ, mắt đỏ hoe. Đã bao năm rồi hắn chưa dám chạm vào nó?
Ban nhạc "Giai Điệu Xanh Hy Vọng" cứ thế lớn lên giữa những điều tưởng chừng bế tắc. Buổi diễn ở quán cà phê sân bay dành cho nhân viên soát vé, mồ hôi ướt đẫm áo vest tự chế. Khán giả – những người cũng đang mòn mỏi chờ chuyến bay muộn – bỗng nhún nhảy theo điệu Sweet Caroline. Bà lao công dừng chổi, cười móm mém: "Hồi còn đương chức, tôi với chồng hay nhảy bản này…".
Neil Diamond chẳng biết đến họ, cũng chẳng sao. Bởi trong đám đông đang hát vang "Hands, touching hands…" (Sweet Caroline) kia, có hai kẻ đang được hồi sinh. Từ đống tro tàn của những hợp đồng đổ vỡ, những buổi audition bị chê "quá già", họ nhen lửa bằng chính thứ ngôn ngữ trái tim mình. Người ta bảo, sân khấu nhỏ của "Giai Điệu Xanh Hy Vọng" tỏa ra ánh sáng lạ – thứ màu xanh của cỏ non mọc xuyên lớp bê tông nứt vỡ.
Họ vẫn thích kể về đêm mưa gió ấy, khi cặp vợ chồng già ríu rít nắm tay nhau nhảy giữa sàn gỗ ọt ẹt. Bà cụ thì thầm: "Ước gì tôi dám ca hát từ năm 50 tuổi…". Gã bass cười, giọng khàn đặc: "Chúng tôi mới bắt đầu ở tuổi 58 cơ mà!".
Bản ballad I Am… I Said của Neil Diamond vẫn thường được họ hát như lời tự sự. "I am… I said… to no one there…". Có lẽ, âm nhạc chính là thứ ngôn ngữ duy nhất để họ khóc cười mà không cần giấu giếm hành trình lỡ thì. Mỗi nốt nhạc vang lên là một mảnh ghép của hy vọng, đủ xanh non để hai tâm hồn tưởng đã khô cằn mạnh dạn đơm chồi.