Giao Kèo Biên Giới
Trên con đường đất nứt nẻ chạy dọc theo đường biên giới giữa Kyrgyzstan và Kazakhstan, bụi đỏ bay lên mỗi khi có chiếc xe tải cũ kỹ nào đó lắc lư qua. Aza và Samat đã quen với cảnh tượng này. Họ là những "người chuyển" cho một nhóm buôn ma túy có tầm ảnh hưởng ở vùng đất tranh chấp pháp lý mơ hồ này. Công việc của họ là vận chuyển hàng qua những con đường mòn mà cảnh sát hai nước đều thờ ơ. Tiền bạc đổ về, nhưng cũng bám theo một mùi tanh của sự nguy hiểm và sự cô độc.
Hôm ấy, nắng như đổ lửa. Aza đang kiểm tra lốp xe dưới bóng của một bụi củi khô thì Samat, người luôn thận trọng hơn, hắng giọng. "Có người." Hắn chỉ về phía một gò đất thấp, nơi một bóng người đang lảo đảo bước, như một con thú bị thương tìm nơi trốn.
Họ tưởng là một kẻ lạc đường, hoặc một tên trộm nhỏ. Nhưng khi người đó đến gần, cả hai đều thấy rõ. Đó là một cô gái trẻ, quần áo rách bươm, tóc bết bụi và máu, khuôn mặt xanh xao, mắt to trợn ngược, đầy hoảng loạn và kiệt quệ. Cô không nhìn thấy họ, chỉ cúi mặt chống đỡ những cơn run rẩy.
"Đứng lại!" Samat hô to, tay đã áp vào khẩu súng lục trong thùng áo.
Cô gái sợ hãi quỳ xuống, hai tay giơ lên, nhưng ánh mắt cô không hướng về hai gã đàn ông. Ánh mắt ấy dõi theo một cái gì đó vô hình, một nỗi sợ mà họ – những tay chân cho bọn buôn người – quen thuộc quá rõ. Nỗi sợ của kẻ vừa thoát khỏi "Giao Kèo Biên Giới".
Aza bước tới, nhưng chậm. Anh không hỏi, chỉ đứng nhìn. Trong những đường nét gầy guộc, trong cái cách cô gửi cơ thể co rúm, anh thấy bóng dáng của chính mình cách đây mười năm – một thứ trẻ con bị vứt vào chốn đầy rắn rết này. Cô ta không phải kẻ lạ. Cô ta là một món hàng. Một món hàng "lỗi thời", một món hàng bị đánh mất. Và kẻ đánh mất cô, chắc chắn đang lùng sục khắp vùng biên giới này.
"Čon ki?" (Làm sao vậy?) Aza hỏi bằng giọng thấp, không thô bạo, mà thành một khuôn mặt vô cảm của người từng thấy quá nhiều chuyện.
Cô gái không trả lời. Chỉ lắc đầu, nước mắt không rơi mà chỉ giữa hai khóe mắt khô khan. Cô thì thầm một từ, vang lên như tiếng gió: "Nazik... tên tôi là Nazik."
Samat đã lại gần, dùng đầu gối khẽ đẩy chiếc túi vải nhỏ cô vẫn siết chặt trong tay. Trống rỗng. "Đồng hương với chúng ta," hắn nói với Aza, giọng đầy ẩn ý. "Nhưng là hàng hóa của chúng khác. Hàng của chúng ta nặng. Hàng của cô ta... trống."
Aza gật đầu. Họ có thể giao cô ta cho cảnh sát biên giới, lấy tiền thưởng. Hoặc giao cô cho chủ nhân cũ, để đổi lấy một khoản "bồi thường". Một Giao Kèo Biên Giới khác, đơn giản và rẻ mạt. Đó là quy tắc. Đó là mạch máu của cõi chốn này.
Nhưng Aza không nhúc nhích. Anh nhìn cô gái – Nazik – người đang co ro dưới bóng mặt trời cháy, như một cái xác sống đang hồi sinh từ địa ngục. Một ý nghĩ, điên rồ và nguy hiểm, lóe lên. Ý nghĩ về một cái kết khác, một giao kèo không nằm trên sổ sách của bọn chúng.
"Cô có thể sống," Aza nói, giọng bình thản, như đang thảo luận giá xăng. "Nhưng không phải ở đây. Không phải theo cách cũ."
Samat trợn mắt. "Aza, đừng..."
"Chúng ta sẽ đưa cô ta qua ranh giới," Aza cắt ngang, ánh mắt lạnh như băng găm. "Nhưng không phải như hàng. Như... một cộng sự tạm thời. Một con tin. Hoặc thứ gì đó để đánh lừa mắt thần."
Hắn nhướng mày về phía chiếc xe tải của họ. "Chúng ta có một lô hàng sắp tới. Một món lớn. Chủ sẽ hỏi về cô gây nghiệp." Aza cười nhạt, nụ cười không chút ấm áp. "Chúng ta sẽ nói cô là do chúng ta bắt được để chặn đầu độc của đối thủ. Một món trao đổi. Giữ mạng cô ấy, đổi lấy một suất chia lợi nhuận lớn hơn. Đó cũng là một kiểu Giao Kèo Biên Giới."
Nazik ngẩng mặt lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Aza. Trong đáy mắt cô, không còn chỉ là nỗi sợ. Có một tia hy vọng mong manh, và cả một sự cảnh giác sâu sắc. Cô hiểu, cuộc đời cô vừa được đánh cắp, và giờ lại được đem ra đánh cược trên một bàn chứa đầy xác sống và tích lũy bất chính.
Samat do dự một lát, rồi gật đầu, cái gật đầu của kẻ tính toán. "Được. Nhưng cô ta phải biết yên lặng. Tuyệt đối."
Aza quỳ xuống, ngang tầm với Nazik. Anh không chạm vào cô. "Cô nghe thấy chưa? Cô không còn là của ai. Cô là... mảnh đất trung lập. Tạm thời. Và ở vùng đất trung lập này, người ta phải biết cách giữ mình."
Anh đứng dậy, quay sang Samat. "Cởi áo ngoài, cho cô ấy mượn. Đưa cô ấy lên xe. Ghế sau, dưới lớp hàng. Cô ấy sẽ không thấy đường. Chúng ta sẽ không thấy cô ấy. Chúng ta chỉ thấy một món trao đổi thành công."
Họ quay lưng về phía biên giới vô hình, về phía chiếc xe tải đang chờ. Aza là người cuối cùng bước đi. Anh liếc nhìn lại một lần. Nazik đang đứng, run rẩy, nhưng đã đứng thẳng. Ánh mắt cô lấp lánh, không còn dại hồn nữa, mà đầy sự quyết tâm lạnh lùng. Cô đã hiểu quy tắc mới. Ở vùng ranh giới này, sự tồn vong không phải do lòng trắc ẩn, mà là do Giao Kèo và sự giữ im lặng.
Ba thân hình bước về phía chiếc xe bụi bặm. Một Giao Kèo Biên Giới mới vừa được ký, bằng thứ ngôn ngữ duy nhất mà nơi đây hiểu: sự thỏa thuận giữa bóng tối và những kẻ đang chạy trốn khỏi nó. Họ sẽ vượt qua con đường đất, qua những đồn canh ánh mắt lờ mờ, với một "hàng hóa" tinh thần trong khoang hàng. Và Aza, tay đã từng bóp cò cho những gói hàng vô tri, lần đầu tiên cảm thấy một chút gì đó nặng trĩu hơn cả ma túy trong chiếc xe: sự nghi ngờ về hậu quả của chính bản thân.