Gió Làng Kình Ở một góc châu thổ sông Hồng, nơi những làng quê thủ công vẫn níu giữ hơi thở đồng quê giữa dòng chảy đô thị hóa cuồn cuộn, xã Kình Hợp – tục gọi làng Kình – hiện ra như bức tranh sống động với những mái tranh lụp xụp xen lẫn nhà ngói đỏ au, tiếng đe kêu lanh lảnh từ xưởng đan lát vọng ra sông nước phù sa. Dân làng Kình xưa nay sống nhờ đôi bàn tay khéo léo, đan ghế mây tre đan, se sợi dệt vải, gửi đi khắp các tỉnh thành. Nhưng gió đô thị đã thổi về, mang theo xe máy ầm ì, đường bê tông thẳng tắp, và những giấc mơ đổi đời từ ruộng đồng lên phố thị. Năm 2004, ủy ban nhân dân xã tổ chức tuyển cử trưởng thôn, tưởng chừng là dịp để bà con làng Kình chọn người tài đức dẫn dắt quê hương vươn mình. Ai dè, đó chính là khe cửa hé mở cho các thế lực thủ cựu trỗi dậy, với mưu toan kéo lê thôn quê chìm đắm trong trì trệ và ngu dốt. Ông Phạm Khuếnh, một tay chân lão luyện trong đám quan lại xưa cũ, trúng cử chức trưởng thôn giữa những lá phiếu được "chăm sóc" kỹ lưỡng bằng rượu thịt và lời hứa hẹn mơ hồ. Từ đó, ông ta xòe rộng những vòi bạch tuộc thao túng quyền lực xóm quê: chia chác đất đai công ích cho tay chân ruột thịt, ép bà con nộp tiền "quyên góp" để xây dựng những công trình ma, chặn đứng mọi dự án đường sá đưa làng Kình hội nhập. Vô hình trung, những người nông phu quen chân lấm tay bùn bỗng hóa thành phường uống máu không tanh, sẵn sàng đánh đập hàng xóm vì tranh chấp ao cá, vu oan giá họa để cướp miếng ruộng thừa kế. Vây cánh ông Khuếnh càng khuếch trương, từ đám trai tráng du côn lang thang quán cóc đến những ông bà già mê tín dị đoan, thì mọi thói hư tật xấu cố hữu vốn ngủ quên bao đời nay bỗng vùng dậy như lũ quét sông Hồng. Làng Kình chìm trong những vụ ẩu đả đẫm máu vì tranh chấp mảnh vườn, những đêm khuya tiếng kêu cứu thất thanh từ nhà ai bị đòi nợ thuê bằng gậy gộc, trẻ con bỏ học theo cha anh làm ăn thất đức, phụ nữ khóc thầm vì chồng say xỉn đánh đập sau những buổi "họp thôn" do ông Khuếnh chủ trì. Bóng tối bao trùm, bà con co cụm trong nỗi sợ hãi, làng quê yên bình ngày nào giờ như hang ổ thú dữ. Nhưng chính từ chỗ căm phẫn sôi sùng sục với những thủ đoạn bẩn thỉu ấy, đây đó dần mọc lên những con người biết hướng thiện và khuyến thiện. Có ông lão từng làm cán bộ xã ngày xưa, nay về hưu ngồi dưới gốc đa kể chuyện liêm chính cho thanh niên nghe; có chị phụ nữ mạnh mẽ, từng bị vây cánh Khuếnh chèn ép, giờ lặng lẽ tụ họp bà con phụ nữ học chữ và làm kinh tế; có đám trai làng trẻ tuổi, từng lầm lỡ theo đám xấu, nay tỉnh ngộ lập nhóm tuần tra bảo vệ đồng ruộng. Họ dần siết lại thành hàng ngũ vững chãi, họp kín dưới trăng khuya bên bờ sông, lập kế sinh nhai chống lại bè lũ Khuếnh: khiếu nại lên xã huyện bằng giấy tờ sắt son, vận động bà con bỏ phiếu lật đổ trong kỳ bầu cử sau, thậm chí đối đầu trực diện bằng những cuộc tranh luận gay gắt trước đình làng. Qua bao phen sóng gió, họ chặn đứng âm mưu đen tối, dần dần lôi kéo cả những kẻ lạc lối quay đầu, trả lại yên vui cho bà con làng xã. Gió Làng Kình giờ thổi mạnh hơn, mang theo hơi thở tự do, đánh thức những mầm xanh từ đất phù sa màu mỡ.