Mùi ẩm mốc của gỗ sồi và hương rượu cũ quyện trong căn phòng tối, khi những tin tức về cái chết của Alexandre Léger lan đi như vết dầu loang khắp giới sành rượu. Người ta bàn tán về cái chết của huyền thoại rượu vang, về đứa con gái bất hạnh ông chối bỏ cả đời, và cả chàng trai trẻ Issei – kẻ được ông nâng đỡ như người thừa kế tinh thần. Trong căn gác xép chật hẹp nơi góc phố Saint-Émilion, Camille gập người trên tờ di chúc màu ngà vàng, từng con chữ nổi lện dưới ngón tay gầy guộc "Bộ sưu tập Giọt Rượu Thần Thánh (Phần 2)... thuộc quyền thừa kế của Camille Léger...". Một tràng cười nghẹn ứa trong cổ họng cô. Hai mươi năm, ông đuổi cô đi như xua đuổi thứ rượu vang hỏng. Giờ lại đặt mười hai chai rượu đắt giá bằng quốc khố ấy làm phần thưởng cuối đời? Chiếc điện thoại gỉ đồng rung lên lần thứ năm. Giọng luật sư già khô khan như vỏ nút chai mục "Cô có ba tuần chuẩn bị cho Thử Thách Vị Giác, nếu thua Issei Torakawa, bộ sưu tập thuộc về hắn theo tối hậu thư". Cửa sổ căn gác bật mở, Camille nhìn màn đêm Bordeaux đèn màu mật ong - nơi danh vọng của cha cô ngự trị. Lão già khốn kiếp ấy chết đi vẫn muốn dạy cô bài học cuối cùng. Lằn dao cắt vào trái tim người làm rượu mới khiến nó hát lên những bản nhạc đắng chát nhất. Ông biết rõ Camille đứng đầu hội đồng chuyên gia rượu của Louvre, nhưng Issei - đứa con cưng với cái lưỡi dị thường - kẻ được ví như "máy đo phổ vị giác biết đi"... Tuần đầu tiên sau tang lễ, hội chợ rượu hàng năm trở thành chiến trường không tiếng súng. Camille chôn mình trong hầm rượu nhà Leroy như âm binh, nếm từng giọt Gevrey-Chambertin để lột sạch hậu vị kim loại trong ký ức. Đêm thứ bảy, khi chai La Tâche 1962 tuột khỏi tay cô vỡ tan, những mảnh thủy tinh đẫm rượu đỏ như phủ thêm lớp máu lên tấm danh thiếp tẩm hương trầm. Dòng chữ Issei viết tay vẫn chế giễu "Vị đắng của thất bại ngon hơn bất kỳ loại rượu nào". Hóa ra hắn từng theo dõi cô từ những ngày đầu tập tễnh nếm rượu. Chiếc đồng hồ cổ treo tường tại Tu viện Clos de Vougeot gõ mười hai tiếng giữa hừng đông. Trên dãy bàn dài phủ khăn nhung đen, mười hai chiếc ly pha lê Baccarat xếp thành hình cánh sao băng. Cuộc đọ sức diễn ra trong im lặng của hương nho chết - thứ rượu được ủ từ thửa Alexandre còn tại thế. Camille nâng ly số bảy lên mũi, mùi trái vả ngâm rượu trắng phả ra kèm âm thanh tiếng thở dài. "Rượu Pomerol 1982 - tháng 10 mưa nhiều, da nho đóng váng". Giọng Issei bỗng vang lên phía cuối bàn, đôi mắt hẹp dài nhìn cô như đoạt hồn "Hương hoa violet bị dập nát, nốt trầm của đất sét pha... cát tàn. Chị quên mất âm hưởng mưa đá năm ấy chăng?". Mười chuyên gia ngồi bệt xuống ghế như một. Khóe mắt Camille cay xè. Chính cơn mưa đá mùa hạ năm 1982 đã xóa sổ vườn nho đầu tiên cô tự tay chăm - thứ rượu cha cô gọi là "thứ nước bẩn không đáng đổ xuống cống". Ai ngờ hai mươi năm sau, thứ vị đắng chát ấy lại trở thành chìa khóa trong cuộc chiến Giọt Rượu Thần Thánh (Phần 2). Cô nuốt vào cổ họng những ân oán đầy ắp, như nuốt hạt tannin chưa chín. Trận chiến này không chỉ để giành lại di sản của kẻ ghét cô, mà là để chứng minh một trái tim từng vỡ tan có thể cảm nhận vẻ đẹp nguyên vẹn của hương rượu...