Trên những con dốc quanh co của Mimasaka, tỉnh Okayama, hơi thở cuộc sống như chậm lại trong từng chiếc lá phong già. Keiya - cậu học sinh cuối cấp với đôi mắt nửa chừng mơ màng, nửa chừng mệt mỏi - lê bước qua ngày tháng tẻ nhạt trên con đường làng quen thuộc. "Sao không như chiếc lá kia nhỉ?" - cậu lẩm bẩm khi nhìn chiếc lá vàng rơi xuống dòng suối cạn, chìm vào dòng chảy vô định tựa như chính mình.
Cho đến một sớm mùa thu, tiếng đàn piano bỗng vọng qua khe cửa lớp học cũ kỹ. Những nốt nhạc trong veo ấy không giống bất kỳ thứ âm thanh nào nơi thị trấn nhỏ. Keiya đứng chết lặng dưới gốc bạch quỷ già, tim đập loạn nhịp khi thấy bóng lưng ai đó uốn cong bên phím ngà qua khung cửa sổ mở. "Gửi đến bạn âm nhạc của gió" - người lạ cất lời thì thầm cùng điệp khúc vừa dứt, giọng nói mềm mại như tơ trời mà lạnh buốt tựa sương sớm.
Rika đến tựa cơn gió thoảng - nghệ sĩ dương cầm với bím tóc đen dài quấn quanh cổ như chiếc khăn tang. Đôi tay thon thả của cô vuốt phím đàn còn run rẩy hơn cả lá phong cuối mùa, mỗi nốt nhạc phảng phất nỗi đau không tên. Keiya lần theo tiếng đàn như kẻ mộng du, vô tình để những sợi tơ lòng vướng vào góc khăn choàng màu tro cô để quên trên ghế đá. Nhưng trong ánh mắt Rika thoáng hiện lúc cô nhìn về dãy núi phía tây, có thứ gì đó sắc lạnh hơn cả mùa đông Mimasaka sắp tới.
Chiều nào cũng vậy, sau khi tiếng đàn tắt, cô gái mang theo bí mật lại tất tả đi về phía nghĩa trang hoang sơ dưới chân núi. Keiya lén nhìn theo, lòng quặn thắt khi thấy ngón tay Rika khẽ run rẩy đặt lên bia mộ vô danh nào đó. Liệu "âm nhạc của gió" cô gửi đi có phải lời thì thầm với ai kia dưới lớp đất lạnh? Lý do nào khiến nàng nghệ sĩ tài hoa tự nhốt mình nơi thị trấn heo hút này như chim gãy cánh? Và trong đêm mưa gió ào ạt cuối mùa, khi Rika đột ngột gõ cửa phòng Keiya với khuôn mặt nhợt nhạt, chiếc va li nhỏ nhuốm đầy bùn đất… có phải âm nhạc của những cơn gió mù đã mang cô đến - rồi lại sắp cuốn cô đi mãi mãi?