Ánh trăng lưỡi liềm rạch vệt bạc qua song sắt, phủ lên vai Sooha chiếc khăn choàng mỏng như một lời nhắn nhủ. Cổng Học viện Decelis sừng sững trước mặt, những viên gạch đen hút ánh đèn đường tựa vô số con mắt đang canh giữ. "Ngăn cách thế giới loài người và sinh vật ngoại lai" - lời cảnh báo nhuốm máu khắc trên tường đá vẫn khiến cô rùng mình dù đã quen thuộc.
Mười bảy năm sống trong lớp vỏ bọc tầm thường, Sooha đau đớn siết chặt nắm đấm. Bóng ma của Eunbi - người bạn thân gục ngã trong vũng máu dưới trăng tròn - vẫn hiện hữu trong từng hơi thở. "Ma cà rồng!" - tiếng hét đầy phẫn nộ của dân làng vang vọng suốt ba năm qua, đẩy cô vào hành trình tìm kiếm Hắc Nguyệt: Tế Đàn Của Trăng, nghi lễ bí ẩn duy nhất có thể giải oan cho linh hồn người chết oan.
Bước chân đầu tiên vào lớp học số 13 lúc nửa đêm, làn giỏ lạnh buốt sống lưng báo hiệu điều bất thường. Heli - chàng trai tóc bạch kim ngồi cuối lớp - quay lại nhìn cô với ánh mắt khiến tim đập thất thường. Không chỉ hắn, cả nhóm Jaan khoanh tay lạnh lùng, Jino đang cười nói với Shion, Jakah mải mê vẽ nguệch ngoạc, Noa nhai kẹo cao su và Solon đọc sách, tất cả bỗng im bặt như thể vừa ngửi thấy mùi máu.
"Chào mừng đến vương quốc của những kẻ săn mồi!" - Gã giáo sư gầy gò gõ mạnh chiếc gậy xuống bục giảng, tiếng động vang lên từng nhịp như đồng hồ đếm ngược. Cả lớp lặng phắc khi hắn liếc nhìn Sooha bằng đôi mắt vàng lạnh lẽo: "Học viện này tồn tại một luật sắt - sinh vật siêu nhiên giết người bị xử tử tại Tế Đàn dưới Hắc Nguyệt. Nhớ lấy!"
Những vụ án kinh hoàng chớp nhoáng ập đến. Từng sinh viên biến mất chỉ để xuất hiện trở thành xác trắng bệch trên nóc tháp đồng hồ, cổ họng đều lưu lại vết cắn nhỏ như răng nanh chuột. Jaan bỗng bí mật đeo chuỗi hạt tỏi quanh cổ tay, jakah luôn phủ lớp chăn dày che kín người khi trăng lên, còn Shion thì kỳ quặc ghim nhành hoa bìm bịp - thứ chỉ nở vào đêm không trăng.
"Em thực sự tin họ là con mồi?" - Heli chặn Sooha lại dưới gốc cây liễu ma khi cô định điều tra vụ mới nhất. Hơi thở hắn phả vào tai lạnh ngắt: "Người sói thèm thịt tươi sống nhưng những cái chết này chỉ hút cạn máu. Hắc Nguyệt sắp tới rồi, Tế Đàn thức tỉnh sẽ cần lượng máu lớn..." Chuông reo vang lên cắt ngang câu nói, để lại dấu hỏi lớn cùng chiếc răng nanh bạc rơi xuống cỏ.
Trong khoảnh khắc đối mặt với hầm ngục bí mật dưới lòng học viện, Sooha nhận ra sự thật đau đớn hơn cả cái chết của Eunbi. Dãy quan tài dát bạc khắc tên bảy người bạn mà cô ngỡ mình thân thiết, bên trong là những chiếc áo choàng đen nặng mùi máu khô. Bức chân dung cổ cho thấy gương mặt họ trong ảnh và bảy lãnh chúa ma cà rồng năm xưa bị thiêu sống tại Tế Đàn Của Trăng trùng khớp đến rùng mình. "Chúng mày dùng tao làm mồi nhử cho nghi lễ tái sinh?" - Sooha hét lên khi phát hiện bản thân là hậu duệ cuối cùng của phù thủy đã niêm phong lũ quỷ.
Dưới ánh trăng đen thứ mười ba, Tế Đàn nghìn năm tuổi rung chuyển dữ dội. Solon - kẻ dẫn đầu - siết cổ cô trong khi móng tay đen kịt của Jaan khoắng sâu vào lồng ngực để tìm trái tim phù thủy. "Máu ngươi sẽ mở ra trận chiến Mặt Trăng Đen!" - Hắn gầm gừ như quỷ dữ. Nhưng khi dòng máu loang trên phiến đá tế, chính sức mạnh bị Sooha ghìm nén bấy lâu bùng nổ. Lời thì thầm của Eunbi vẳng lên từ cõi chết: "Em mới là chìa khóa của Hắc Nguyệt, là tế phẩm sống để hủy diệt tế đàn!"
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, tiếng hú đau thương của bầy sói xé toạc đêm tối. Heli - kẻ luôn theo sát cô - hóa thành sói bạc khổng lồ xông vào vòng vây, cả nhóm phản loạn hướng nanh vuốt về phía đồng bọn cũ. "Chúng ta từng căm hận loài người đến tận xương tủy, nhưng nhà ngươi chính là ánh trăng duy nhất xuyên thủng đêm dài 700 năm hận thù" - Đôi mắt vàng của ma cà rồng sói chứa đựng nỗi niềm vượt quá hiểu biết của kẻ phàm trần.
Khi phiến đá tế rạn vỡ, máu của Sooha hòa cùng nước mắt ma cà rồng và lông sói bốc cháy thành ngọn lửa xanh biếc xóa sổ tất cả. Tiếng thì thào cuối cùng cô nghe thấy trước khi ngã xuống không phải lời nguyền rủa, mà là lời hứa chìm trong đau đớn: "Dù Tế Đàn Của Trăng đã tan, nhưng Hắc Nguyệt sẽ quay lại... và lúc ấy, ngươi thuộc về chúng ta."