Thời khắc thái tử Chu Anh đăng cơ, những viên gạch lát nền Tử Cấm Thành như nứt vỡ âm thầm dưới bóng gấm thêu rồng. Đồng hương đẫm mồ hôi từ những ngày chăn trâu cắt cỏ, thái giám Tiểu Man bị trục xuất trong đêm chẳng toàn thây. Lời cáo trạng vu vơ về tội "dám kề vai ngửi mùi long bào" đã biến thị vệ thành xiềng xích gào thét. Như chuồn chuồn nghiêng cánh thoát lưới, hắn mất dạng mười năm trường.
Khi dáng người thiếu phụ mang váy màu hoa lý khép nép quỳ dưới thềm Ngự Thiên Điện, phấn trên má thừa thãi một đường rơi lệ giả. Bụi thời gian không xóa được đôi mắt một mí đen thẫm, thứ ánh mắt từng rình Thái tử ngủ say trong áo trấn thủ mượn trộm. Chu Anh chống cằm ngự trên ngai vàng khảm ngà lạnh buốt, ngón tay gõ nhịp trên con nghê đồng chẳng khác nào tiếng trống thúc quân. "Hầu vua như hầu cọp" – Tiểu Man nhắm mắt nuốt câu đồng dao cũ.
Âm mưu như dây leo bám cuộn quanh ngai vàng. Chuyến tuần du Bắc cương thấm máu tẩy độc trong chén ngọc. Dải lụa vàng người mỹ nhân cuốn quanh cổ vua đêm động phòng biến thành thắt lưng treo cổ. Lần nào, đôi tay Tiểu Man phủ sương thu cũng chộp được chiêu thức thí nghịch từ bóng tối. Hắn rạch toang tà váy phụ nữ để vung kiếm ngắn múa như điên, ngập máu kẻ sát thủ trong doanh trại vua ngủ.
"Hầu hạ bệ hạ chẳng khác nuôi cọp dữ nơi đầu giường" – hắn thều thào sau trận thập tử nhất sinh. Vua cười khàn nơi mép rượu đẫm, nụ cười cong vắt như đao phủ: "Cọp này có nỡ ăn thịt Thập Nhị Lang?" Tiếng gọi thời thơ ấu khiến trái tim bôi phấn trắng của thái giám giả nữ rạn vỡ.
Trong cái lạnh ngàn năm của điện Kim Loan, tay hộ giá run rẩy chạm vào ngón tay vương giả phủ gai quyền lực. Ngọn lửa chông chênh ấm lạ ấy không ao ước ngọc thực vàng son, chỉ đốt rụi những lớp giả trang chồng chất. Lư hương trầm tỏa khói mờ ảo, khói thuốc súng từ doanh trại đen kịt bầu trời đêm.
Đến khi giặc phương Bắc tràn cung, vũ đài tử vong khép lại bằng cái xiết tay nhầm nhụa máu. Thái giám xé tung lớp y phục nữ nhi, phơi bày tấm thân lỗ chỗ thương tích như bản đồ chiến sự. "Hầu cọp phải trả giá bằng xương máu" – Tiểu Man nhoẻn miệng cười gằn trước hàm răng hùm be bét đỏ của quân địch. Thanh đoản đao bầu bạn nhuốm máu cung phi và binh lính, vung lên trong điệu múa cuối cùng của kẻ từng không dám hái sen vì sợ gai.
Dưới ánh lửa thiêu rụi hoàng cung, cọp dữ ngai vàng tiến về phía đồng đội. Vuốt nanh không hướng về kẻ thù, mà cuộn lấy người canh giấc cho mình thuở chân đất đồng xanh. "Bạn hầu cọp ăn chay rồi" – giọng Chu Anh vỡ nát như gốm sứ bổ đôi.
Vùng hốc mắt Tiểu Man ứa ra thứ nước mắt không mang hơi người. Khoảnh khắc mười năm trước khi thị vệ xiềng hắn trong đêm sương, hắn đã nhìn thấy tương lai này. Một kẻ nuôi hổ bằng gan ruột, để rồi chết không toàn thây như lời tiên tri khắc trong mộng.