Carmina dần thấy lung lay trước viễn cảnh gắn bó với Gabriel khốn khổ, nhất là khi gã cầu hôn kia dồn dập tấn công bằng những món quà xa xỉ: vòng cổ kim cương lấp lánh dưới nắng chiều, túi xách hàng hiệu từ Paris, và cả chuyến du thuyền riêng tư hứa hẹn những đêm say đắm bên bờ biển xanh. Cô tự hỏi, liệu tình yêu chân thành có đủ nuôi sống giấc mơ xa hoa đang nhen nhóm trong tim? Những buổi tối, Gabriel vẫn lặng lẽ sửa chữa chiếc xe đạp cũ kỹ của hàng xóm để kiếm vài đồng, trong khi gã giàu có kia gửi hoa hồng đỏ rực kèm lời nhắn: "Em xứng đáng với cả thế giới." Rồi một chiều mưa tầm tã, Gabriel tình cờ nghe lỏm được cuộc trò chuyện của Carmina với cô bạn thân qua điện thoại. "Mình... mình không chắc nữa, cậu ạ. Gabriel tốt thật, nhưng anh ấy chẳng mang lại gì ngoài những lời yêu vu vơ." Lời nói ấy như dao cứa, tim Gabriel vỡ vụn. Anh lao ra đường phố ướt át, nước mắt hòa lẫn mưa, tự nhủ phải thay đổi. Không thể cứ mãi nghèo hèn thế này. Anh quyết định lên đường, lang thang khắp nơi để tìm một ông trùm giàu có nào đó – có lẽ là học hỏi bí quyết làm ăn, hay thậm chí van xin một khoản vay lớn – nhằm biến mình thành người đàn ông xứng tầm với Carmina. Trước khi quay lưng, anh thì thầm với gió: "Hẹn gặp lại ở thiên đường."