Trong truyền thuyết dân gian lưu truyền qua nhiều thế hệ, hình ảnh Cô Năm Hợi luôn là một nỗi ám ảnh khó quên. Câu chuyện kể rằng linh hồn của những người chết oan, chết trong uất hận hoặc mang nặng nghiệp chướng không thể siêu thoát, sẽ bị giam giữ trong thân xác loài vật. Khi ấy, họ không chỉ mang hình hài khác lạ, mà còn giữ nguyên ký ức và nỗi hận thù, trở thành những hiện hồn không thể hóa kiếp.
Hình ảnh này vẫn hiện hữu trong từng chi tiết của Heo Năm Móng. Giữa không gian đậm chất Khmer cổ xưa, nơi hoa văn chạm khắc đỏ thắm như màu máu và ánh sáng huyền bí phủ lên mọi vật, nhân vật Sa bỗng hiện ra như một linh hồn lạc lõng, chênh vênh giữa hai thế giới. Không chỉ là cô gái bình thường, Sa dường như mang trong mình hai số phận đan xen - một bên là con người, một bên là thân phận khác, có thể là kiếp trước hay một lời nguyền vẫn chưa được giải.
Câu hỏi đặt ra là: Sa còn điều gì vấn vương ở cõi trần? Hay chính cô đã từng gây ra tội lỗi, để rồi phải gánh chịu quả báo? Những chi tiết nhỏ trong câu chuyện - ánh mắt xa xăm, cử chỉ lạ lẫm, hay những giấc mơ kỳ quái - đều gợi lên một quá khứ chưa thể quên, một nghiệp duyên chưa thể siêu thoát.
Có lẽ, Sa chính là hiện thân của một lời nguyền cổ xưa, hay một kiếp người từng phạm lỗi, giờ phải trả giá bằng thân phận mới. Và cũng có thể, cô là cầu nối giữa hai thế giới, giữa cõi sống và cõi chết, giữa nghiệp báo và sự giải thoát.