Chà, chuyện về Hí Ban Tiểu Tử đây mà. Nghe cái tên cứ như một bậc cao nhân ẩn cư giữa chốn phàm trần, nhưng lại chả có ai rõ rõ lai lịch ông ta từ đâu mà đến. Người ta đồn, thấy ông lúc nào cũng cười cợt, áo quần thì xộc xệch, tóc thì bù xù, nhưng đôi mắt lại đăm đăm như đang đọc mọi chuyện trong một quyển sách cổ chưa từng mở. Ông thường xuất hiện ở các quán trà cổ bên đường, hay những cây đề cổ thân ở vườn chùa. Có hôm, thấy một thằng bé khóc vì mất quả bóng, ông ta chả an ủi, chỉ chỉ vào một bụi cỏ dại và nói: “Của mày đang nằm ở đó, nhưng nó đã biến thành một chú chim rồi. Mày khóc chi cho mệt?”. Thằng bé kinh ngạc, chạy đến bụi cỏ, quả bóng đâu rồi, nhưng thật kỳ lạ, một chú chim sẻ nhỏ đang vỗ cánh nhảy trên đó. Từ đó, ai cũnh sợ ông, lại cũng vì thích. Chiếc áo dài của ông lão hễ lâu là lại mất một nút, hay rách một đường, nhưng chưa lần nào thấy ông đụng đến kim chỉ. Có người hỏi, ông chỉ cười: “Vải mới là vô dụng, vải cũ mới có chuyện để kể”. Rồi họ mới biết, áo ông mặc lâu quá đã thành bạn cũ, nên rách thì để nó kể chuyện phong trần. Hễ ai có trăn trở, tìm đến xin lời khuyên, ông đời chẳng bao giờ trả lời thẳng. Có lần, một tên trọc phét mang tiền đến mua lời chỉ dạy, ông bèn bán cho hắn một hạt đậu, bảo: “Trồng đi, khi nào đậu nở hoa, mày sẽ hiểu”. Tên kia bực, vứt hạt đậu xuống đất. Mấy hôm sau, hạt đậu mọc lên, hoa đậu trắng muốt nở giữa đống đất nghèo. Thằng kia ngã mũ, trở thành người khiêm nhường nhất làng. Người ta còn bảo, ông biết cả thiên cơ, nhưng chẳng thèm đụng. Có lần, trời giông sắp đổ mưa to, người ta chạy loạn, ông vẫn ngồi đó, vung tay hô to: “Mưa ơi, mưa đừng rơi chỗ lá sen nọ!”. Quả nhiên, mưa rào tạt xuống, mọi nơi ướt nhèm, chỉ có một bông sen bên hồ đang héo úa vì khát… lại tươi tỉnh lên. Từ đó, người ta gọi ông là Hí Ban Tiểu Tử — “Hí” là trò đùa, “Ban” là chia ra, “Tiểu Tử” là thằng nhỏ. Ông một tui hí hớn, chia ra những trò đùa nhỏ, nhưng mỗi trò đùa ấy đều ẩn chứa một mảnh đạo lý to lớn. Bây giờ, ai cũng tìm Hí Ban Tiểu Tử, nhưng ông đã biến mất từ lâu. Người ta bảo ông đi chơi ở chỗ khác, còn ai tin, thì tin vậy. Chỉ có những ai từng được ông dùng lời đùa vặt mà mở ra được cánh cửa tâm trí, mới biết rằng Hí Ban Tiểu Tử chẳng bao giờ đi đâu hết — ông vẫn ở đó, trong những câu chuyện được kể lại, trong những nụ cười bất ngờ, và trong chính những phán đoán sai lầm của ta về thế giới này.