Roland Wimbledon chưa bao giờ nghĩ kiếp thứ hai của mình lại bắt đầu bằng mùi nấm mốc tuột ra từ tường lâu đài sụp đổ, cùng tiếng gió hú mang theo tiếng gầm của lũ quái vật từ phía dãy núi bên kia biên giới. Vốn là một kỹ sư cơ khí từ thế kỷ 21, anh tỉnh dậy trong thân xác của vị hoàng tử thứ tư vương quốc Graycastle, bị tước bỏ hết vệ binh, hết ngân khố, bị đày ải đến Biên Thùy Trấn - cái thị trấn biên giới khỉ ho cò gáy, nơi người dân đói đến mức phải ăn vỏ cây, còn lính canh thì sợ lũ quái vật tấn công hơn sợ chết. Với bọn quý tộc ở kinh thành, anh là kẻ vô dụng, là vật bỏ đi bị vứt cho sói rừng xâu xé. Với người dân biên thùy, anh nhanh chóng mang cái tên Hoàng Tử Lưu Đày: kẻ bị xua đuổi, kẻ không có tương lai, cái cớ để bọn trẻ con trêu chọc mỗi khi anh cưỡi con ngựa gầy guộc đi tuần tra. Mọi chuyện xoay chuyển vào cái ngày lính săn phù thủy của Giáo hội kéo đến. Chúng lôi hai cô bé từ trong rừng ra: Anna, cô gái 14 tuổi trầm lặng, đôi mắt ánh lên màu đỏ rực mỗi khi cô nổi giận, và Nana Pine, cô bé má phính, mới chỉ bập bẹ biết dùng sức mạnh chữa lành của mình. Chúng trói hai đứa vào cọc giữa quảng trường thị trấn, hét lên về "tà đạo", về "sứ giả của quỷ dữ" trong khi người dân đứng im lặng, không ai dám nhúc nhích vì sợ bị thiêu sống cùng. Roland lúc đó chẳng có quân đội, chẳng có vàng bạc, nhưng anh vẫn giữ cái danh hiệu hoàng tử dù đã bị tước hết quyền lực thực tế. Anh cưỡi con ngựa gầy đến, tuyên bố hai cô bé nằm dưới sự bảo hộ cá nhân của mình, dùng kiến thức pháp luật hiện đại để kéo dài thời gian hành quyết, cuối cùng đưa được hai đứa về lâu đài đổ nát của mình. Lòng bàn tay Anna vẫn còn rớm máu vì dây thừng khi anh tháo trói cho cô; Nana thì khóc nấc lên vai anh, tay vẫn siết chặt cái bùa gỗ mẹ đục cho dù đã nứt toác. Anh không lãng phí sức mạnh của họ. Lửa của Anna có thể cháy nóng hơn bất kỳ lò rèn thời trung cổ nào, nấu chảy thép nguyên chất để đúc nòng súng hỏa mai chính xác, hàn các tấm sắt dày mà không để lại bọt khí hay kẽ hở. Sức chữa lành của Nana có thể gắn liền xương gãy trong vài giờ, chữa khỏi bệnh dịch chỉ với một cái chạm - bỗng chốc, những binh lính Roland tuyển từ đám thanh niên đói khổ của thị trấn không còn phải sợ chết vì một vết thương nhỏ. Anh vẽ lại các bản thiết kế từ ký ức kiếp trước: đầu tiên là súng hỏa mai đá lửa cải tiến, rồi pháo binh, rồi thiết kế động cơ hơi nước có thể chạy cối xay, chạy tàu thủy, chạy cả nhà máy. Chiếc động cơ hơi nước đầu tiên rùng mình khởi động trong cái chuồng ngựa gió lùa, lửa của Anna hâm nóng nồi hơi vừa đủ, pít-tông đẩy đi lần đầu tiên trong tiếng reo hò của người dân. Anh bảo họ đó không phải ma thuật, là khoa học - nhưng nó hoạt động, và đó là tất cả những gì quan trọng. Nhưng hòa bình chẳng bao giờ bền ở Biên Thùy Trấn. Mặt Trăng Quỷ - khi mặt trăng đỏ rực treo thấp, thủy triều quái vật tràn xuống từ dãy núi - đang đến sớm hơn thường lệ. Giáo hội hoảng loạn vì Roland đang xây dựng căn cứ lực lượng, nên lan truyền tin đồn anh đã lập khế ước với quỷ dữ, rằng Hoàng Tử Lưu Đày đang dẫn dắt người dân đến chỗ diệt vong. Chính anh em của anh ở kinh thành cắt đứt tuyến tiếp tế, gửi sát thủ giả dạng thương nhân, tìm cách bóp chết thị trấn bằng nạn đói. Bọn quý tộc cũ ở các lãnh thổ xung quanh khinh khỉnh cái "hoàng tử lưu đày" đang chơi đồ chơi, cho đến khi tàu thủy chạy bằng hơi nước của Roland xuất hiện ở cảng của họ, lính trinh sát được huấn luyện bởi phù thủy biết rõ mọi động tĩnh của bọn chúng, súng trường của anh có thể bắn trúng mục tiêu từ 300 mét. Roland không chỉ muốn sống sót. Anh muốn đập tan cả cái hệ thống mục nát này. Giáo hội đốt sống trẻ em chỉ vì có sức mạnh khác thường. Chế độ quân chủ coi dân chúng như cỏ rác. Những mê tín dị đoan giữ mọi người trong bóng tối. Hoàng Tử Lưu Đày, từng là kẻ bị chế giễu, trở thành biểu tượng của một thế giới mới: giáo dục miễn phí cho mọi đứa trẻ, bất kể xuất thân; việc làm trong nhà máy cho những nông dân chưa từng có nổi một đôi giày; phù thủy đứng vai sát vai cùng binh lính, không còn phải trốn trong rừng. Khi làn sóng đầu tiên của Mặt Trăng Quỷ ập đến, Roland không cầu nguyện với các vị thần của Giáo hội. Anh nhắm pháo vào lũ quái vật, cho chạy đoàn tàu hơi nước chở đầy vật tư ra tiền tuyến, và nhìn vị "hoàng tử lưu đày" dẫn đầu đội quân từng là những người đói khổ giành chiến thắng mà không ai tin có thể xảy ra. Anh không chỉ bảo vệ thần dân của mình nữa. Anh đang tái thiết lại thế giới, từng bánh răng, từng phép thuật, từng mạng sống một.