Hôm Nay Cô Ấy Có Chút Kỳ Lạ
Chen Chuyun vốn là cô gái của sự trầm lặng. Nhà cô nằm trong một con hẻm nhỏ, không tỏa ra ánh đèn䚱 loại nào ngoài vệt sáng vàng mờ từ ô cửa sổ phòng vẽ. Cuộc sống của cô như một bản nhạc piano chỉ có một nốt trầm, được chơi đều đặn: thức dậy, vẽ, livestream, ngủ. Cô chỉ từng làm một điều nổi loạn, duy nhất và đầy cương quyết: biến không gian ảo khu đó thành nơi cô thuộc về, với hàng ngàn người theo dõi nhưng vẫn giữ một khoảng cách vô hình như một bức tường. Cho đến cái buổi tối hôm ấy.
Khi Liu Qian xuất hiện, không phải ở trước cửa, mà như một cơn gió lặng lẽ len qua khe cửa chưa khóa kỹ. Người phụ nữ này không mang theo cái gì kỳ dị, chỉ một chiếc va li nhỏ và một nụ cười quá điềm tĩnh, phiên bản sống động của sự bất thường. Lời cô ta nói thì vang lên như tiếng nước chảy qua đá, lạnh lẽo và mơ hồ: “Tôi đến từ một nơi mà các anh gọi là ‘hệ mặt trời thứ bảy’. Và Chen Chuyun, cô và Han Ziang không thuộc về nhau. Lỗ hổng trong sự tương hợp của hai người sẽ kéo theo những thứ cô chưa từng tưởng tượng.”
Chen Chuyun nghe, chỉ gật đầu, tay vẫn cầm cây cọ. Trong đầu cô, hình ảnh Han Ziang – người bạn đời trong thế giới ảo, người luôn ở đó với một sự ấm áp đều đặn – hiện lên. Sai lầm? Tương hợp? Những từ này vang lên trong không gian trầm lặng của căn phòng, giống như tiếng động cơ xa xăm. Cô gạt đi. “Tôi không tin,” cô nói, giọng khô khan hơn mọi khi. “Ông bà cô ở đâu? Cô ấy ở đâu? Tôi và cô ấy, chúng tôi ổn.”
Chen Chuyun gạt. Cô gạt bằng toàn bộ sự ngoan ngoãn còn sót lại, bằng sự trưởng thành cô tự luyện tập để đối mặt với mọi chuyện. Nhưng hôm nay có chút kỳ lạ. Cô cảm thấy một sự căng thẳng trong cổ họng, một nỗi bồi hồi lạ lùng không nguôi. Cô liếc nhìn chiếc va li của Liu Qian, nhìn nụ cười không đổi của người phụ nữ ấy, và lần đầu tiên sau rất lâu, ý nghĩ “có gì đó sai” lóe lên, lấn át mọi nốt trầm quen thuộc.
Liu Qian không tranh cãi. Cô ấy chỉ nhẹ nhàng buông va li xuống, mở ra một chút, để lộ ra thứ gì đó phát ra ánh sáng nhẹ nhàng, lạnh lẽo, không phải của động cơ hay đèn pin. “Tôi không cần cô tin. Tôi chỉ cần giải quyết,” cô nói, giọng đầy quyết tâm. “Theo cách của tôi.”
Và rồi Chen Chuyun nhìn thấy cô Ấy – Liu Qian – bắt đầu hành động. Không phải bằng lời nói, mà bằng những cử chỉ nhỏ, những sắp xếp lại đồ đạc trong phòng cô theo một trật tự kỳ quặc, những vòng tròn vẽ phác họa trên sàn bằng một thứ bột trắng mịn. Mọi thứ vẫn yên tĩnh. Nhưng không khí trong phòng đã thay đổi, trở nên đặc sót, như trước cơn bão. Sự trầm lặng của Chen Chuyun, bức tường an toàn cô xây qua bao năm, đang bị một âm thanh lạ, rất nhỏ, đánh thức từ bên trong.
Chen Chuyun không la hét, không gọi ai. Cô chỉ đứng đó, tay vẫn nắm cây cọ, và cảm nhận một sự kỳ lạ tuyệt đối len vào từng đường nét bình yên của thế giới mình. Hôm nay, cô ấy – Chen Chuyun, trầm lặng và ngoan ngoãn – thực sự có chút kỳ lạ. Và cô chẳng biết liệu sự kỳ lạ đó bắt nguồn từ người phụ nữ lạ, hay từ chính chiếc va li kia, hay thậm chí từ chính nỗi bất an lần đầu tiên vang lên trong trái tim mình khi nhìn thấy hình ảnh Han Ziang lóe lên trong đầu giữa những lời cảnh báo kia.