Diana tỉnh dậy trong một căn phòng trắng tinh, tiếng máy tich tắc đều đặn của một thiết bị y tế nào đó vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô nhìn quanh, bức tường trắng, cửa sổ cao phía trên, một chiếc giường kim loại lạnh giá. Chồng mình, người mà cô luôn gọi là Honey Bunch với giọng điệu dịu dàng, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ đơn sơ ở góc phòng, ánh mắt dán chặt vào một tập hồ sơ trên đầu gối. “Honey Bunch…” Giọng cô khàn khàn, thô ráp. Anh ngẩng đầu lên, nụ cười thường thấy vẫn mỉm trên môi, nhưng đôi mắt lại xa xăm, như đang nhìn thấu cô. “Ở đây là đâu?” Diana hỏi, cố gắng sờ soát cơ thể. Một cảm giác bất thường ở vùng thái dương – một vết sẹo mới, nhỏ, được băng gạc mỏng bao phủ. “Một cơ sở điều trị tiên tiến nhất, my love,” anh nói, đứng dậy bước đến, đặt những ngón tay mát lạnh lên trán cô. “Chúng ta đã gặp một tai nạn nhỏ. Có một chút rối loạn ký ức, nhưng mọi thứ sẽ ổn thôi. Họ đang giúp chúng ta.” Diana gật đầu, nhưng sự mơ hồ trong đầu cô không phải là một “chút rối loạn”. Nó là một khoảng trống đen kịt, một bức tường vô hình. Cô nhớ tiệc cưới, nhớ căn nhà nhỏ ở vùng ngoại ô ngập tràn hoa hồng leo, nhớ nụ cười của Honey Bunch ngày đầu tiên cô nhìn thấy. Rồi… rỗng tuếch. Mọi ký ức sau đó đều là những mảnh vụn: mùi khét lẹt, tiếng động cơ ô tô rú gấp, cảm giác lạnh buốt từ làn nước. Có một bóng dáng với đôi mắt lạnh lùng, không phải của chồng cô. Ngày qua ngày, Diana được theo dõi bởi những người mặc áo blouse trắng lạnh lẽo. Họ hỏi cô những câu hỏi đơn điệu, kiểm tra phản xạ, đo độ phức tạp của ký ức bằng những thiết bị lạ. Cô bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ, những sự không khớp. Căn phòng này quá sạch sẽ, quá yên tĩnh, không hề có tiếng trẻ con cười đùa hay tiếng vọng từ các phòng khác. Một lần, cô lén mở cửa tủ đồ của y tá trẻ tuổi nhất và thấy bên trong chỉ toàn là những cây đơn cổ điển, không một mảnh thuốc, không một dụng cụ y tế thông thường nào. Cô đang ở đâu? Một bệnh viện bí mật? Một phòng thí nghiệm? Honey Bunch vẫn luôn ở đó, kiên nhẫn, dịu dàng. Anh đút cô ăn, kể cho cô nghe những câu chuyện về quá khứ hạnh phúc của họ – những chuyến cắm trại dưới ánh sao, bữa tiệc sinh nhật bất ngờ, lời cầu hôn dưới bóng cây cổ thụ. Nhưng những câu chuyện ấy, dù sao đi nữa, cũng mang một chất liệu mơ hồ, như được kể lại từ một cuốn phim cũ mà người xem chỉ nhớ lỏng thể. Một lần, khi anh đang kể về “kỳ nghỉ biển ở Key West”, Diana bỗng thấy trong đầu hiện lên hình ảnh một căn phòng ngủ tối tăm, với một chiếc đồng hồ treo tường chỉ hai giờ sáng. Không phải biển. Một căn phòng khác. Sau cùng, mảnh ghép đầu tiên rớt vào đúng chỗ. Một hôm, cô sờ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, một chiếc nhẫn vàng đơn giản mà Honey Bunch tặng cô. Cô nhớ – nó không phải là chiếc nhẫn cưới thực sự. Chiếc nhẫn thật cô mặc định là một viên kim cương nhỏ, được đặt trong khung bạc hình hoa hồng. Chiếc nhẫn này cô đang đeo… là vàng nguyên khối, không họa tiết. Không phải của cô. Hoặc có thể, nó đã được thay thế. Cô bắt đầu tìm kiếm, như một kẻ mất tích trong chính ngôi nhà ký ức của mình. Cô lục lạo ký ức về những món đồ trong ngôi nhà cũ, về hình ảnh chồng mình lúc bình thường và lúc căng thẳng. Một ký ức mờ ảo về một vụ cãi vã dữ dội, giọng Honey Bunch vang lên: “Mày không biết mày đang đe dọa điều gì! Ta đã đầu tư tất cả vào mày!” Rồi một cú vung tay, một ly thủy tinh vỡ tan trên tường. Nhưng ký ức đó liền tan biến, bị một lớp sương mù phủ lên. Sự thật bắt đầu lộ diện qua kênh nào đó. Cô phát hiện ra những điểm kiểm tra y tế không hề ghi lại trên hồ sơ chính thức của cô. Những bác sĩ, những y tá, họ không bao giờ cười, họ nói chuyện với nhau bằng những từ ngữ kỳ lạ, như “Giai đoạn thứ tư”, “Sự đồng thuận”, “Công thức thử nghiệm”. Và rồi, một tối, cô cố gắng gọi điện thoại cho mẹ mình từ chiếc điện thoại cũ trong tủ – một chiếc điện thoại mà theo hồ sơ, đã bị thu giữ sau “tai nạn”. Cô vặn mãi số, chỉ nghe thấy tiếng rít chát chúa. Không phải tín hiệu. Không có mạng lưới. Cô bị cô lập hoàn toàn. Cũng trong căn phòng trắng ấy, Diana tình cờ phát hiện một cuốn nhật ký cũ, được giấu dưới lớp đệm. Nó không phải của cô. Chữ viết nhàm chán, chính xác, thuộc về Honey Bunch. Những trang đầu ghi chép về một dự án “Phoenix Rebirth” – một thử nghiệm liên quan đến tế bào gốc và tái tạo não bộ. Mục tiêu: “Khôi phục ý chí và ký ức ở bệnh nhân chấn thương thần kinh nặng, bằng cách tái tạo hoàn toàn từ các mẫu giải phẫu lưu trữ.” Lật đến trang cuối cùng, với ngày ghi rõ ràng chỉ vài tuần trước, Diana thấy dòng chữ run rẩy, như thể viết trong căng thẳng cực độ: “… Cô ấy không còn là Diana nữa. Ký ức mới đồng bộ quá tốt, nhưng những sóng gợn từ cái tôi cũ không thể xóa nhòa. Nếu cô ấy nhớ lại cuộc hôn nhân thực sự – cuộc hôn nhân chỉ là một giai đoạn điều trị, một phần của hiệp định từ năm ngoái – thì tất cả sẽ sụp đổ. Tôi đã hứa với họ sẽ quản lý cô ấy, duy trì sự ổn định. Nhưng liệu tôi có thể giữ cô ấy trong căn phòng này mãi mãi không? Hay tôi phải chuyển cô ấy đến Giai đoạn Cuối cùng – nơi không còn ‘Diana’ cũ nào tồn tại? Honey Bunch, mày đã làm gì?” Cuốn nhật ký rơi khỏi tay Diana. Toàn thân cô run rẩy. Tất cả mọi thứ đều là dối trá. Cuộc hôn nhân hạnh phúc – một dự án thử nghiệm. Ngôi nhà, những chuyến đi, nụ cười của anh ấy – tất cả đều là bối cảnh được dựng lên. “Honey Bunch” không phải vì yêu thương. Đó là biệt danh cho một bệnh nhân, một đối tượng thí nghiệm, một món đồ trong tủ đồ của kẻ điều khiển. Cô nhìn ra cửa sổ phòng mình, nơi chỉ thấy một mảnh trời xám xịt và hàng rào điện cao thế. Đây không phải là nơi chữa lành. Đây là nơi chôn vùi. Và chồng cô, người đàn ông mà cô gọi là Honey Bunch giờ đây chỉ là người gác cổng của ngục tù này, đang ở ngoài hành lang. Cô nghe thấy tiếng nói chuyện nhỏ của anh với ai đó: “Độ ổn định suy giảm. Cô ấy bắt đầu có những phản ứng chống đối tiềm ẩn. Tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại lịch trình cho Giai đoạn Cuối cùng sớm hơn.” Diana siết chặt chiếc nhẫn giả trên ngón tay. Trong mắt cô, sự mơ hồ đã tan biến, thay vào đó là một sự sắc bén lạnh lẽo. Cô nhớ rồi. Nhớ mọi thứ. Và giờ, cô phải sống sót. Phải tìm cách thoát khỏi căn phòng trắng này và kẻ đàn ông với nụ cười như mặt nạ, người mà cô từng gọi là tình yêu cuộc đời. Cuộc hôn nhân đáng sợ nhất không phải là một cuộc tình bị phản bội. Đó là việc nhận ra rằng người đàn ông bên cạnh mình, người đã ôm cô trong giấc ngủ hàng đêm, chính là kẻ đã xây dựng lên toàn bộ sự dối trá ấy, và giờ đang tính toán thời điểm xóa sổ chính con người cô từng biết. Cô không còn là Diana vợ anh. Cô là một thí nghiệm, và tên của thí nghiệm này là “Honey Bunch”. Và cô sẽ không để kết cục của thí nghiệm ấy là sự hủy diệt.