Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 3): Tiếng Gọi Từ Cõi Ly Hương
Gió đồng hoang thổi qua những thân lau già, khuất lấp hơi thở mỏi mòn của bóng đêm. Trên lưng con ngựa đen tuyền lấm bụi sa tràng, Kiên Phong siết chặt chuôi kiếm mà ngón tay run rẩy. Giọt mồ hôi lăn xuống vệt sẹo dọc gò má—dấu tích còn sót lại sau trận chiến đẫm máu ở Hào Quang Phủ—đến giờ này vẫn như cứa vào da thịt mỗi lần hắn nhớ lại.
"Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh…" — tiếng thở dài của hắn tan vào màn sương mỏng, vang vọng thứ âm thanh ma mị tự ngàn năm trước. Ký ức ùa về: Cửu U Huyệt đã mở ra từ đêm trăng máu, vong linh những binh sĩ chết oan bỗng hiện hình, lồng lộn giữa cõi dương. Họ gào thét không thành lời, mắt trắng dã mở trừng trừng nhìn Kiên Phong như trách cứ.
Vượt qua dãy núi Thiết Sơn, hắn tìm đến Tử Liên Đài—nơi linh hồn Nguyên Linh Chúa tể được đồn giấu giữa ngàn đóa sen máu nở rộ giữa đầm lầy tử khí. Cổ truyền chép: "Kẻ nào chạm vào đóa sen cuối cùng, hoặc được Nguyên Linh ban phước, hoặc bị xé nát thân xác vì nghiệp chướng chưa tan."
Trong lúc Kiên Phong còn đang đấu tranh, một bóng hình gầy guộc bỗng xuất hiện sau khối đá thiêng. Giọng nứt nẻ như gỗ mục vang lên:
— Muốn tìm "Huyền Thoại" của ngươi ư?
Ông lão mặc áo tơi lá rừng cười khàn, tay chỉ về phương trời đông nơi mây đen vần vũ. "Phần 3 của hành trình này sẽ không chỉ mở ra cánh cửa sinh tử. Ngươi phải đối diện với bản ngã chính mình—con quỷ ngươi đã nuôi trong tim từ thuở đoạt mạng cha nuôi!"
Kiên Phong tái mặt. Cơn đau xưa tựa mũi dao găm đâm thẳng vào ngực. Liệu giây phút này đây, hắn có đủ dũng khí vượt qua Tình kiếp trùng phùng, hay lại buông kiếm đầu hàng như lần phản bội năm nào?
Tiếng chuông chùa xa vọng lại từ Thánh Địa Vô Ưu, như lời sám hối cho những linh hồn lạc lối. Còn Kiên Phong, hắn đứng giữa ranh giới của huyễn mộng và thực tại, nơi mà Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 3) mới chỉ là lớp sương đầu tiên che lấp chân tướng. Những mảnh vỡ nghiệt ngã của quá khứ ập đến—chỉ khi đối diện được, hắn mới thực sự nắm giữ chìa khóa giải khai định mệnh.
Bình minh sắp ló rạng, nhưng bóng tối trong lòng hắn thì chưa bao giờ ngủ yên…
(Kết đoạn: Tiếng chuông lạ từ cánh rừng thiêng vọng tới—dấu hiệu của một vị khách không mời đang đến gần)