Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 4)
Bình Minh Tan Vỡ
Gió đêm cuối thu khắc nghiệt hơn, quất từng đợt vào vách núi đá như lưỡi dao vô hình. Lửa trại bập bùng trước hang động chập chờn in bóng ba người lặng lẽ ngồi quây quần. Diệp Phong vuốt lưỡi kiếm lạnh ngắt trên đùi, ánh thép loang máu khô từ trận chiến ban trưa. Hắn nhìn ra ngoài màn đêm, nơi dải sương mù dày đặc nuốt chửng chân trời: "Chúng đuổi theo ta như bóng theo hình. Chỉ một đêm nữa thôi...".
Thiếu nữ áo lam – Linh Nhi – khẽ rùng mình, vết thương trên vai nhuốm thêm màu tím thẫm. "Bóng Nguyên Linh đã thức tỉnh," nàng thì thào, giọng run rẩy như sợ đánh động thứ gì chực chờ trong bóng tối. "Khi mặt trăng thứ ba lặn xuống, cổng Ngục Địa sẽ mở. Máu của người mang Họ Diệp là chìa khóa..."
Đột nhiên, tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau đá. Tay trưởng nhóm lặng lẽ rút kiếm ra khỏi bao, ánh mắt sắc lẹm như kim: "Ra đi! Ngươi tưởng giấu được mùi tử khí sao?"
Một bóng đen nhẹ như khói loang ra từ khe núi. Áo choàng đen dính đầy lá bạc, khuôn mặt kẻ lạ đắm chìm trong bóng tối, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu tươi: "Trả lại thứ không thuộc về các ngươi. Hoặc chết."
Chiến Trường Trong Sương
Diệp Phong không kịp tránh. Lưỡi đoản đao của kẻ đột nhập xé toạc không khí, tạt ngang cánh tay hắn. Máu bắn lên nhuộm đỏ lá khô dưới chân. "Linh Nhi, chạy đi!" Hắn gầm lên, xoay người ép sát đối thủ. Nhưng hóa ra đó chỉ là phân thân.
Trong nháy mắt, hơn chục bóng đen đồng loạt hiện ra từ sương mù, vây kín cửa hang. Linh Nhi lặng người, tay nắm chặt viên ngọc bích đang tỏa sáng lập lòe. "Thật rồi... Cổng Ngục Địa đã mở!"
Tiếng kèn đồng hoang dại vang vọng từ thung lũng. Mặt đất bắt đầu rung chuyển, từng tảng đá lăn xuống dốc. Những ngón tay xương trắng nhô lên từ kẽ đất. Linh Nhi đã muộn màng nhận ra – máu của Diệp Phong khi rơi xuống đất đã kích hoạt Lễ Hiến Tế cổ xưa.
Bí Mật Tử Huyệt
Tên trưởng nhóm vật lộn với bóng đen ám khí. Hai cây kiếm va vào nhau tóe lửa, để lộ tấm bùa đỏ thẫm dưới yết hầu đối thủ. "Ngươi là Đồ Đệ Ma Giáo?!" Hắn hổn hển.
Kẻ kia cười gằn, vạt áo phất phơ để lộ hình xăm Rắn Độc quấn quanh cổ tay: "Ngươi nghĩ chuyện này chỉ là săn lùng bảo vật? Ngốc quá... Chúng ta đều là quân cờ trong tay Bóng Nguyên Linh!"
Linh Nhi ngã quỵ xuống đất, mắt trợn ngược. Sức mạnh hắc ám từ lòng đất cuốn lấy nàng như triều cường. "Hắn đang hút linh lực của ta..." – ý nghĩ vụt qua chẳng kịp thành lời.
Duyên Nghiệp Họ Diệp
Diệp Phong nhìn ngón tay đang dần hóa đá. Lời nguyền máu mủ trở lại ám ảnh hắn. "Ba mươi đời truyền kiếp... Ta đã cố trốn chạy..."
Chạy khỏi định mệnh, hay chạy vào lồng son của tổ tiên?
Khi định xoay kiếm tự kết liễu, Diệp Phong nghe thấy tiếng nức nở trong gió. Linh Nhi đang mỉm cười, dòng lệ đỏ tươi chảy dọc má: "Anh còn nhớ lời thề năm đó dưới cây ngô đồng không?"
Hắn giật mình tan nát. Cánh rừng cháy rực trong ký ức ùa về. Chiếc bình gốm vỡ. Lời nguyền vĩnh viễn...
Bỗng tiếng ầm ì kinh thiên nổ vang. Cổng Ngục Địa chính thức mở toang!
Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 4) kết thúc trong vệt sáng máu xuyên đêm.