If Cats Disappeared from the World - If Cats Disappeared from the World (2016)
Xem phim

Xem Phim If Cats Disappeared from the World Vietsub HD

If Cats Disappeared from the World (2016)

(8.0 sao / 2 đánh giá)

Phim hay If Cats Disappeared from the World phụ đề trên www.phimhay1.top. Bạn cũng có thể tải phim If Cats Disappeared from the World vietsub về, đừng quên chọn xem phim online với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P tuỳ theo đường truyền của bạn. Hãy chia sẻ If Cats Disappeared from the World trên www.phimhay1.top với mọi người để cùng xem nha.
Trạng thái:
Hoàn thành

Thể loại:
Chính kịch

Quốc gia:
Nhật Bản

Năm:
2016

Đạo diễn:
永井聡

Diễn viên:
佐藤健, 宮﨑あおい, 濱田岳, 奥野瑛太, 石井杏奈, 奥田瑛二, 原田美枝子

Thời lượng:
103 Phút

Chất lượng:
HD

Ngôn ngữ:
Vietsub

Lượt xem:
19 lượt

Nội dung phim If Cats Disappeared from the World

Trần Minh, cả tuyến phố vẫn gọi anh là anh đưa thư Minh, lần đầu nghe tin mình chỉ còn sống được ba tháng là chiều mưa tháng Sáu, lúc anh ngồi bệt ở ghế nhựa phòng chờ bệnh viện huyện, tờ kết quả xét nghiệm dính nước mưa rớt từ mép áo khoác xuống chân. Tiếng bác sĩ nói gì anh cũng không nghe rõ, chỉ thấy góc phòng ti vi đang chiếu quảng cáo thức ăn cho mèo, con mèo tam thể trên màn hình nhìn y hệt Cabbage – chú mèo vàng anh nhặt được ở bến xe hồi năm ngoái, lúc này chắc đang quấn trong cái chăn cũ ở góc sofa nhà, chờ anh về. Cái chết hiện ra rõ ràng hơn khi anh vừa mở cửa nhà, thấy một người đàn ông đứng sừng sững trước mặt, trông y hệt anh: cùng cái sẹo nhỏ ở cằm do ngã xe đạp hồi tiểu học, cùng cặp mắt híp, cả cái thói quen cọ tay vào gấu áo khi bối rối. "Mày biết tao là ai chứ?" Người đó cười, răng trắng nhởn, đưa cho anh một mẩu giấy gấp nếp, góc trên in nghiêng dòng chữ If Cats Disappeared from the World. "Mày từng đọc cuốn này chứ? Tao có thể kéo dài thêm thời gian sống cho mày, mỗi lần mày chọn một thứ trên thế giới biến mất hoàn toàn, mày sẽ có thêm một ngày được sống. Nhưng nhớ nhé, thứ mày chọn biến mất, sẽ không có ai nhớ tới nó nữa, kể cả mày." Anh Minh ngồi sụp xuống sàn gỗ, đầu óc quay cuồng. Anh không nghĩ đến tiền bạc hay danh vọng, chỉ nhớ rau ráu những người mà nếu anh biến mất hôm nay, chắc chắn sẽ thắt lòng đau buồn. Đầu tiên là ông Satoshi, bạn học cấp hai của anh, người mà hồi đó hai đứa hay trốn tiết chạy ra quán net chơi game, bị thầy chủ nhiệm bắt phạt lau bảng cả tuần. Giờ ông ấy làm thợ sửa xe ở quận bên, mỗi dịp Tết lại gửi cho anh một gói mực khô tự tay phơi, dù hai người đã ba năm không gặp mặt, chỉ thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm sức khỏe. Nếu anh chết, ông ấy sẽ ngồi bên gara sửa xe, nhìn cái gói mực khô chưa kịp gửi đi, rồi lặng lẽ bỏ nó vào tủ lạnh, suốt cả tháng sau đó mỗi khi nhìn thấy loại mực đó lại nghĩ đến anh, rồi thở dài. Rồi đến Yui, người yêu cũ của anh, cô gái thích uống cà phê đen, hồi đó hay đi xe đạp theo anh suốt cả tuyến đưa thư, thỉnh thoảng để một ly cà phê nóng trên bậc cửa nhà anh khi anh phải trực đêm. Hai người chia tay vì anh quá mải mê với ca làm thêm, không về dự sinh nhật lần thứ 25 của cô ấy. Tháng trước cô ấy nhắn tin báo tin sắp cưới, anh chỉ trả lời một dòng "Chúc mừng", rồi để tin nhắn đó trong hộp thư chờ mãi không xóa. Nếu anh mất, cô ấy sẽ đứng ở lễ cưới, nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên tay, chợt nhớ đến cái ly cà phê đen lúc nào cũng ấm nóng mà anh từng mua cho cô, rồi rút khẽ khóe mắt. Còn bà nội anh, năm nay đã 82 tuổi, mỗi buổi sáng thứ Bảy đều dậy từ 5 giờ, nấu cho anh bát phở bò thật nhiều hành, luôn nhắc anh "đừng làm việc quá sức, đàn ông cũng cần biết nghỉ ngơi". Bà vẫn giữ cái hộp bút cũ từ thời anh học cấp một, bên trong là mấy cái hình vẽ nguệch ngoạc của anh tặng bà. Nếu anh không còn nữa, bà sẽ ngồi bên bàn ăn, nhìn bát phở bò để nguội, rồi lấy khăn lau chùi cái hộp bút đó, rơi nước mắt lặng lẽ. Cả mấy đồng nghiệp ở bưu điện nữa, cô Tanaka đứng tuổi bán quầy, mỗi lần phát lương đều lén lút đưa anh một gói mochi nhân đậu đỏ, bảo "con trai trẻ cần ăn ngọt cho vui". Thằng bé Minh Khôi mới vào làm, anh vẫn đang dạy nó cách phân loại bưu phẩm, cách nhớ tên từng con hẻm để không bị lạc. Thằng bé đã hứa tuần sau sẽ mời anh đi uống bia sau ca làm. Nếu anh biến mất, cô Tanaka sẽ để gói mochi trong ngăn kéo bàn làm việc, cứ hễ thấy mochi là lại nhớ đến anh, còn thằng Khôi sẽ ngơ ngác đứng ở góc hẻm, cầm tờ bưu phẩm chưa kịp giao, không hiểu sao anh lại không đến dạy nó nữa. Anh nhìn con mèo Cabbage chạy lại dụi đầu vào chân anh, lông mèo ấm và hơi rít nhẹ, rồi nhìn mẩu giấy có dòng chữ If Cats Disappeared from the World trên tay, bỗng thấy lồng ngực thắt lại. Chọn thứ gì biến mất đây? Nếu chọn điện thoại, thì những tin nhắn của Yui, những cuộc gọi của bà nội sẽ không ai nhớ đến? Nếu chọn máy ảnh, thì những bức ảnh anh chụp cùng Satoshi hồi nhỏ sẽ biến mất? Nếu chọn mèo... anh nhìn Cabbage đang lim dim mắt ngủ, cái đuôi quấn nhẹ quanh cổ chân anh, anh lại càng không nỡ. Đến lúc đó anh mới nhận ra, cái chết không đáng sợ bằng việc những ký ức về anh, về những người anh từng gặp, từng yêu thương, sẽ biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này, y như cái tiêu đề in trên mẩu giấy kia thôi.

If Cats Disappeared from the World