Ở Kasaba, nơi bụi đường quấn lấy những mái nhà xiêu vẹo, năm người bạn thắt chặt lòng nhau vì cùng chung cảnh nghèo rớt mồng tơi. Thằng Còm gác xưởng gỗ thất nghiệp, Lan chật vật trang trải viện phí cho mẹ già, còn Hiếu - thủ khoa trường làng - nấn ná ở quê vì thiếu tiền đóng học kỳ mới. Đói tiền bủa vây họ như cái nóng tháng Sáu ngột ngạt trên đồng cỏ khô.
Chuyện xảy ra trong kho thóc bỏ hoang cuối làng, nơi họ vẫn lén hút thuốc lào trốn nắng. Cái hòm sắt mốc meo vỡ tung khi Còm đá bậy vào lúc trêu Hiếu. Tiền. Những xấp giấy bạc mệnh giá chẵn còn nguyên dây níu, cuồn cuộn mùi mồ hôi và hắc hơi kim loại. Kasaba chưa bao giờ xuất hiện một núi tiền mặt như thế - ít nhất ba tỉ, đủ xây lại cả xóm Cầu Sập.
Căng thẳng bắt đầu khi Lan run rẩy gọi cảnh sát, nhưng tay Hải - thợ cơ khí lực điền - chặn lại. "Của bọn buôn ma túy đấy! Chúng nó chôn khoản đen đi giao dịch", Hải thì thào, mắt đảo nhanh như cá quẫy lưới. "Tai bay vạ gió thôi mấy đứa ơi, gặp tiền mà không đi qua là tội trời!" Tiếng Hiếu gằn giữa đống tiền: "Vứt tội ác vào túi thì khoác áo cứu sinh sao được?".
Kasaba bỗng thu nhỏ trong cái kho tối ấy. Cái nghèo gặm nhấm bao năm bỗng ném cho họ lưỡi hái - nhận tiền, tâm hồn mục ruỗng; chối bỏ, cả nhóm tiếp tục lội bùn. Rồi ánh mắt nghi kỵ nảy sinh khi Hải túm lấy xấp tiền nhét vào túi, tiếng Lan khóc tức tưởi xen lời thề "chỉ mượn tạm". Giữa lúc ấy, xe bán tải đen sì ầm ầm phá tan im lặng ngoài cổng kho - bọn chúng đã tới.
Hóa ra, Kasaba chưa bao giờ nhỏ bé như lúc này. Những kẻ mặt sẹo nheo nhẻo cười khi dò được dấu vết. Số tiền của tội ác đang thách thức những tâm hồn đuối sức. Liệu họ sẽ thành đồng đội hay phản bội nhau trước mũi dao?