J.B. Mooney, một gã đàn ông gần như cạn kiệt sức lực sau chuỗi ngày thất nghiẹp triền miên, đã chọn bảo tàng nhỏ tại thị trấn Massachusetts làm mục tiêu cho cuộc đời mình – nơi hắn định đánh cược tất cả vào vụ trộm nghệ thuật đầu tiên, tháng 9/1970.
Dưới cái nắng thưa thớt cuối thu, Mooney vạch kế hoạch chi tiết đến từng giây trong căn phòng trọ ẩm mốc. Hắn tin chắc mọi thứ đã được sắp đặt hoàn hảo: lịch trình tuần tra của bảo vệ, vị trí lắp đặt chuông báo động lỗi thời, thậm chí cả đường thoát qua cửa sổ tầng hầm phủ đầy lá khô mà không ai để ý tới. Kẻ chủ mưu này đã bỏ ra ba tháng ròng rã để rình rập, vẽ lại sơ đồ bảo tàng trên những tờ giấy nhăn nheo, và lặng lẽ theo dõi thói quen của nhân viên.
Bức tranh hắn nhắm tới – một tác phẩm trường phải Ấn tượng hiếm hoi của danh họa Mỹ thế kỷ 19 – không chỉ là món hàng đắt giá, mà còn là cơ hội để hắn khẳng định năng lực sau bao thất bại. Mọi ngón nghề hắn học được từ sách về trộm cướp, những buổi thực hành với ổ khóa cũ trong garage, hay cách dùng dây thừng leo lên ban công không một tiếng động… tất cả đều phải tập hợp lại trong đêm định mệnh.
Nhưng chi tiết duy nhất kẻ chủ mưu xem thường lại nằm ở chính sự tự mãn của hắn. Khi màn đêm buông xuống, chiếc túi vải đựng công cụ bỗng rách đáy ngay trước cổng bảo tàng, khiến chiếc kìm cộng lực văng xuống vỉa hè với tiếng leng keng chói tai. Cơn mưa rào bất ngờ ập đến, xóa sạch dấu chân hắn để lại, song cũng biến tầng mái trơn trượt thành cái bẫy chết người.
Kẻ chủ mưu vẫn tiến tới – ánh mắt đầy máu liều – bởi hắn nghĩ mình đã lường trước mọi rủi ro. Thực tế, hắn không ngờ bức tranh được gia cố bằng lớp kính chống đạn từ tuần trước, và tiếng ồn khi hắn cố đập vỡ nó đánh thức người quản gia sống cách đó chỉ vài con phố.
> Kế hoạch "hoàn hảo" của kẻ chủ mưu tan thành mây khói lúc 2:17 sáng, khi tiếng còi cảnh sát rú lên từ cuối đường. J.B. Mooney vẫn kiên quyết tin rằng lỗi lầm nằm ở thời tiết, ở số phận… chứ không phải ở sự ngạo mạn đã khiến hắn bỏ quên hàng loạt dấu hiệu cảnh báo trước đó.