KẺ THÙ VÔ HÌNH Bóng đêm phủ dày lên căn gác xép ọp ẹp nơi góc phố nhỏ, nơi thám tử Lâm giam mình suốt ba năm. Căn phòng ngột ngạt, bụi bám dày trên những tập hồ sơ cũ kĩ, như một bảo tàng cho quá khứ đẫm máu. Anh như con thú bị thương, trốn tránh thế giới sau vụ tấn công kinh hoàng khiến vợ và con gái nhỏ biến mất không dấu vết. Kẻ thù vô hình năm ấy không để lại manh mối, chỉ một lời cảnh cáo nhuốm máu khắc trên cửa nhà: "Mày không thể chạy mãi." Mọi thứ đổ vỡ khi Huy – người đồng đội cũ từ thời còn khoác áo cảnh sát – xuất hiện trước cửa với khuôn mặt tái nhợt. "Thằng em gái Thảo mất tích," giọng Huy rè đặc, tay siết chặt bức ảnh chụp cô gái trẻ mỉm cười bên bờ hồ. "Bọn nó để lại thứ này trong phòng nó." Chiếc phong bì đen nghẹt thở rơi xuống đất, lộ ra mảnh giấy trắng dán dòng chữ máu: "Trò chơi mới bắt đầu." Lâm nhận ra ngay kiểu chết chóc ấy – nét gãy đặc trưng từ vụ án năm xưa. Kẻ thù vô hình đang giương nanh vuốt. Mùi máu tanh nồng từ lá thư khiến Lâm nhói tim. Anh đã đào hầm trú ẩn, che giấu tung tích kỹ đến mức chính hắn cũng nghĩ mình đã chết. Nhưng đôi mắt đỏ kè của Huy, vết sẹo dài trên cổ Thảo qua ống nhòm theo dõi từ đêm trước, tất cả kéo anh trở về hiện thực tàn khốc. Ký ức ùa về – tiếng gào thét của vợ con, mùi xăng cháy sém lớp da non trên cánh tay, bóng đen nhếch mép cười khi chiếc xe lao xuống vực… Gió rít qua khe cửa mục nát như tiếng thì thám của định mệnh. Lâm siết chặt nắm đấm, mắt dán vào tấm bản đồ thành phố chằng chịt vạch đỏ. Anh biết rõ: Mỗi bước chân ra khỏi căn gác này là tự dâng mình cho họng súng vô hình. Nhưng hình ảnh Thảo – đôi mắt giống hệt con gái anh ngày xưa – cứ cháy bỏng trong óc. Kẻ thù vô hình không chỉ truy sát nạn nhân, chúng đang chơi đùa với nỗi đau của kẻ sống sót. Tiếng chuông điện thoại rú lên từ chiếc máy "chết" duy nhất liên lạc được với Huy. "Nó gọi tao…" – giọng Huy nghẹn đặc qua ống nghe – "Thảo vẫn thở. Nhưng bọn chúng muốn mày." Lời nhắn nhói lòng từ kẻ bắt cóc khiến Lâm lạnh sống lưng: "Trò chơi sẽ kết thúc ở nơi mọi thứ bắt đầu." Khẩu Colt 1911 đẫm mồ hôi lạnh dưới gầm giường được rút ra, từng viên đạn lách cách vào khoang. Căn phòng bỗng ngột thở. Lâm mở tủ, lấy ra chiếc hộp thiếc rỉ sét đựng di ảnh vợ con – thứ anh chưa dám chạm tới suốt bao năm. "Lần này," anh thầm thì, ngón tay run run vuốt mặt kính nứt vỡ, "ta sẽ đưa các con về." Bóng anh chập chờn trong màn đêm như bóng ma đói máu. Kẻ thù vô hình ư? Chúng sẽ học được bài học cuối cùng: Kẻ săn mồi đôi khi cũng là con mồi.