Họ gặp nhau ở một góc phố Hà Nội cuối những năm 1970, nơi những chiếc quạt nan quay chậm trong nắng vàng vọt. Khi Trang Tiên Tiến và Tô Tiểu Mạn nắm tay nhau bước vào cuộc đời chung, một Khoảng Thời Gian Tuyệt Vời bắt đầu, không phải bằng những lời thề hoa mỹ, mà bằng những bữa cơm chiều đạm bạc, những đêm trắng trôi qua với tiếng trống lao động vang lên nơi xa, và từng chiếc áo sờn vai được Thanh chúng hóa. Họ xây tổ ấm nhỏ bé của mình trong căn nhà trọ ba mét vuông, rồi từng bước mở rộng ra, chứa đựng cả những mùa đông giá rét và những mùa hè rực nắng của một đất nước đang chuyển mình.
Yêu thương đến từ những điều nhỏ bé: tách trà nóng giữa trưa hè, cái kéo nhỏ cắt từng miếng dưa hấu, vòng tay vòng quanh đôi vai mệt mỏi. Nhưng thử thách cũng len lỏi vào từng khe cửa – những lời to tiếng vì sự thiếu thốn, những im lặng day dứt khi tình yêu phải đặt xuống phía sau trách nhiệm, và những bí mật thời chiến, bí mật về quá khứ, được chôn sâu dưới lớp đất của ký ức, chỉ thở ra những cơn gió lạnh đêm khuya.
Rồi con gái lớn, Trang Hảo Hảo, như bản chất cây tre – kiên cường và hiên ngang – lớn lên. Cô trở thành cây cột, lặng lẽ nâng đỡ những mảnh đời đang rạn nứt trong nhà, từ cha mẹ đến các em. Khi con trai thứ hai, Trang Tùng, mang theo ước mơ nghệ thuật và những mối tình dang dở phù phiếm, và con gái út, Trang Nhã Nhã, với trái tim mơ mộng bị giằng xé bởi những áp lực tình cảm và khát vọng tự do, Hảo Hảo hiểu rằng Khoảng Thời Gian Tuyệt Vời ấy không còn là một chiều thuận. Nó đã trở thành một dòng sông cuộn xoáy, và cô phải đứng ở bến bờ, giữ cho cả gia đình không bị cuốn ra xa.
Họ ra đi trên những con đường đời riêng tư. Tùng theo bóng hội họa, lang thang giữa những studio đổ nát và triển lãm cô độc, chạy theo một hình bóng bạc phơ trên sân khấu. Nhã Nhã, với vẻ đẹp dịu dàng, lại rơi vào những mối quan hệ như cái bẫy, yêu những người đàn ông không thể thuộc về mình, đánh đổi tuổi trẻ cho những lời hứa thoảng. Còn Hảo Hảo, người giữ nhà, lại bế tắc trong chính sự hy sinh của mình, một người đàn ông kia và một mối tình cũ chưa trọn vẹn, luôn hiện về trong những giấc mơ.
Thời cuộc chuyển động, như một bánh xe lớn nghiền nát cả những dự định. Những cải tạo ruộng đất trước cửa nhà trở thành công trường, rồi là những tòa nhà biết tiếng. Bí mật cha mẹ – về một đứa con ngoài hôn nhân, về một hy sinh không tiếng kêu – bị thời gian và sự tò mò của con cháu vạch trần. Những mảnh đời lạ, những người từng đi ngang qua cuộc đời họ, bỗng nhiên quay trở về, réo gọi những câu chuyện chưa kết thúc.
Giữa những xoáy ốc ấy, mỗi người trong số họ – từ bậc cha mẹ đến thế hệ con cái – đều phải đối mặt với khung cảnh riêng của mình: một bức tường thành lịch sử, một mảnh vỡ trái tim, một lựa chọn giữa nghĩa vụ và tự do. Họ không còn là một khối thống nhất. Họ là những mảnh ghép, từng cái rơi ra, rồi lại cố sức tìm đường về với nhau, bằng một sự tha thứ nhạt nhòa, bằng một nén hương thắp lên bàn thờ, bằng câu hỏi được đặt ra: "Em có khỏe không?" giữa dòng thời gian vô tình.
Và họ hiểu ra, Khoảng Thời Gian Tuyệt Vời ấy, từ khi ấy đến nay, không phải là một kỳ nghỉ trên bãi biển. Nó là một cuộc hành trình dài dằng dặc, nơi yêu thương phải trưởng thành qua đau đớn, nơi gia đình là một từ khó hiểu – đôi khi là điểm tựa, đôi khi là gánh nặng. Họ vẫn còn đang viết tiếp câu chuyện ấy, trong những bữa cơm có tiếng cười ròn rã, những im lặng đầy nghĩa ngữ, và những bí mật mới được giấu kín tạm thời – tất cả đều nằm trong cái nôi tên gọi là "nhà" và "quá khứ" mà họ mang theo, như một quyển sách dày cộp, chưa bao giờ đọc hết được trang cuối cùng.