Seoul, năm 2008.
Chiếc xe buýt đưa khách xuống quê, lắc lư trên con đường núi đã cuốc một nửa ngày. Eun-ho, đầu óc vẫn còn bám bíết mấy dự án deadline, chỉ muốn được ngủ một giấc thật lâu. Còn Jeong-won, chiếc vali nhỏ gọn, đôi mắt lấp lánh một nỗi hào hứng khó diễn tả. Họ ngồi cạnh nhau, hai người xa lạ, nhưng một cái nhìn chạm nhau rồi nụ cười, rồi câu chuyện, rồi… tất cả như dòng sông chảy. Trong chiếc xe buýt ồn àm, họ tìm thấy một khu vườn yên tĩnh chỉ dành cho hai người.
Cuộc sống ở Seoul trôi nhanh và hào nhoáng, nhưng bên trong lại rỗng tuếch, im lặng. Họ trở thành điểm tựa cho nhau. Những cuộc gọi dài giữa đêm khuya, những bữa cà phê đắt tiền nhưng chỉ vì được ngồi đối diện, những ước mơ cứ như được hát lên giữa trời đất rộng lớn. Eun-ho mơ về một bức tranh lớn, một cuộc triển lãm riêng, một tên tuổi đủ đáng. Jeong-won mơ về âm nhạc, về những nốt nhạc trôi trên sân khấu lớn. Họ mơ về một “chúng ta” trong tương lai, một tình yêu phi thường như một bản nhạc giao hưởng.
Rồi thực tế, lạnh lẽo và dai dẳng, ập đến. Ước mơ to lớn của Eun-ho vấp phải bức tường bệnh tật của gia đình, những khoản nợ dồn dập. Âm nhạc của Jeong-won bị vùi lấp bởi khuynh hướng thị trường, bởi những đêm đóng vé cửa vắng lặng. Những cuộc cãi vã nhỏ nhặt, lời hứa ngày càng khó thực hiện. Rồi một hôm, trên một con phố đông người, họ chia tay không lời. Không tiếng khóc, chỉ là một sự tê liệt rồi buông tay. Họ trở thành hai người xa lạ bước đi trên hai lối rẽ khác biệt.
Hơn một thập kỷ sau.
Chiếc máy bay từ Paris về Seoul lướt qua màn bóng đêm. Eun-ho, đã là một nhà thiết kế có tên, nhưng đôi mắt lộ vẻ mệt mỏi. Jeong-won, chuyển sang làm sản xuất âm nhạc, thành công vật chất nhưng âm thanh trong lòng cũng tàn phai. Số ghế trúng bộp, họ lại ngồi cạnh nhau.
Không có tiếng reo hò, không cái ôm hay cái bắt tay. Chỉ là một sự nhận ra, rất nhẹ, trong ánh mắt. Nụ cười gượng gạo. Rồi câu chuyện bắt đầu, không theo kịch bản nào, như dòng suy nghĩ tự nhiên. Họ nhắc tới những con phố năm xưa, tên một quán cà phê đã đóng cửa, một bài hát họ từng hát cùng nhau.
Nhưng tất cả những điều đó giờ đây chỉ là ký ức. Những ký ức đẹp đẽ, day dứt, và vô cùng xa xỉ. Họ đã không còn là hai con người đủ mơ mộng và đủ dám mơ để chấp nhận sự chia cắt. Thời gian đã trôi qua, những vết nứt trong tim đã vỡ, nhưng không thể hàn gắn. Họ giờ đây là hai người hoàn toàn khác, với những trọng tâm, những tổn thương và cả những niềm vui riêng tư.
“Nhớ không,” Jeong-won thì thầm, nhìn ra cửa sổ máy bay, nơi những đám mây trôi lặng lẽ. “Lần đó, trên chiếc xe buýt, mình tưởng mình có thể thay đổi cả thế giới.”
Eun-ho gật đầu, ánh mắt xa xăm. “Và mình cũng tưởng ‘chúng ta’ là đủ để chống lại tất cả.”
Họ cùng nhìn về phía trước, nơi ánh đèn thành phố bắt đầu hiện ra. Một thành phố họ từng cùng nhau mơ về, giờ đây chỉ là một nơi trung chuyển. Họ không còn mơ về một tương lai chung nữa. Họ chỉ đang trên một chuyến bay trở về, về với cuộc sống hiện tại đã định hình.
Và họ hiểu, rõ ràng nhất lúc này, một sự thật không lời:
Có những thứ định mệnh mang đến rồi lại lấy đi. Có những người, dù từng là cả bầu trời, cũng chỉ là một hành trình trong cuộc đời nhau.
Họ không còn là “chúng ta”. Họ chỉ còn là những “tôi”, một mình, trên chặng đường còn lại. Và có lẽ, đó là sự buông tay dịu dàng và cay đắng nhất của quá khứ.