Khu Phố Kỳ Quái và Người Đàn Ông Chỉ Muốn Thư Giãn
Lên kế hoạch cho một kỳ nghỉ ngắn ngay tại nhà, Ray Peterson chỉ mong có được vài điều đơn giản: một côc bia lạnh đầy, tờ báo thể thao mới nhất, và những trận bóng đá không bị người ta phá rối. Cuộc sống ngoại ô của anh vận hành theo nhịp điệu êm đềm, ồn ào nhất là tiếng cưa gỗ của hàng xóm Walter hoặc tiếng thợ sửa ống nước. Cho đến khi một chiếc xe container cổ lỗ sĩ, bụi bặm và đầy vẻ khác biệt, lấn sâu vào con đường nhỏ nhà anh, dừng lại trước ngôi nhà mới được xây dựng và bỏ hoang suốt hai năm qua.
Khi những người hàng xóm mới – một gia đình trông thật bí ẩn với cử chỉ kín đáo, luôn mặc đồ tối màu và không bao giờ mở cửa sổ – chuyển đến, không khí trong Khu Phố Kỳ Quái bỗng trở nên đặc biệt. Không phải kiểu đặc biệt thú vị, mà là kiểu đặc biệt khiến cửa hàng bánh mì người Tây Ban Nha cụt hơi, khiến bác gái Skinner, người hay săn tin tức, phải nhón chân trèo lên rào để dò xem, và khiến cả đám trẻ con trong khu cũng bỗng "biến mất" không rõ phương hướng.
Sự tò mò, như một cơn lốc xoáy, lấn át mọi thứ. Walter, với cái máy ảnh cổ lỗ và niềm đam mê theo chân người nổi tiếng, bắt đầu ghi hình những hoạt động "không bình thường" của gia đình mới: những bóng người di chuyển trong nhà vào giữa đêm khuya, tiếng động lạ từ gầm tải, và cả những cái bóng khổng lồ in trên màn cửa sổ như một cảnh bóng dáng kinh dị. Ann, vợ Ray, dù bánh bèo, cũng phải thừa nhận có một sự căng thẳng không tên ngấm dần vào từng góc đường.
Ray, người đàn ông chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ, bị lôi kết vào vòng xoáy này một cách bất đắc dĩ. "Muộn rồi. Anh bạn Howard quyết định chúng ta phải thành lập một ban 'điều tra khu phố'", anh thở dài, tay vẫn nắm chặt chai bia.Đối với Ray, mọi chuyện thật lố bịch. Anh không tin vào chuyện người ngoài hành tinh, cũng không ngờ tới việc đó có thể là một tổ chức mafia trốn tránh pháp luật. Đầu óc anh chỉ nghĩ đến: liệu những kẻ kia có làm phiền việc xem bóng đá trên TV hay không? Liệu tiếng ồn từ chiếc xe tải kia có đánh thức con mình giấc ngủ trưa không?
Nhưng sự lo sợ, dù lố bịch, vì có tính lan truyền. Walter bám theo mọi bước chân của người mới đến, còn Ritchie, thằng bạn ngu ngốc nhưng nhiệt tình, lại sẵn sàng đóng giả làm nhân viên giao hàng để dò hỏi. Họ bàn tán về mùi hương lạ, về những vật dụng kỳ lạ được chuyển vào, về việc tại sao người ta không bao giờ đi chợ. Tất cả thành một câu chuyện kinh dị đầy mê tín được dựng lên từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Ray, với tư cách là "người lãnh đạo" vô ý thức của Khu Phố Kỳ Quái (vì anh là người có nhà gần nhất), bị giục giã phải đi "trinh sát". Anh từ chối, nhưng cuối cùng cũng phải thò đầu ra ngoài, một tay cầm bia, một tay cầm đèn pin, trong đêm tối. Và rồi, trong khoảnh khắc đó, điều gì đó thật sự kỳ quái xảy ra: không phải âm thanh rên rỉ hay ánh sáng xanh lè, mà là một thứ gì đó cực kỳ bình thường và đầy đáng ngờ – mùi khoai tây chiên thơm lừng từ nhà hàng xóm bí ẩn, cùng tiếng cười nói rõ ràng của một đứa trẻ.
Biến cố ấy không làm Ray tin vào UFO, mà khiến anh thấy rõ sự ngớ ngẩn của mình và của cả khu phố. Họ, với tất cả sự tò mò và hoảng loạn, đã dựng nên một Khu Phố Kỳ Quái trong chính trí tưởng tượng của mình, trong khi thực tế có lẽ chỉ là một gia đình bình thường, có chăng hơi khác biệt, nhưng vẫn chỉ là người.
Cuối cùng, Ray quyết định trả lại Khu Phố về với sự bình yên vốn có – ít nhất là trong suốt kỳ nghỉ của anh. Anh sẽ tiếp tục uống bia, đọc báo và xem bóng đá. Còn những bí ẩn xung quanh người hàng xóm mới? Có lẽ, họ sẽ trở thành một câu chuyện kể dưới bóng đêm, một giai thoại về sự ngốc nghếch tập thể của một nhóm người bạn, chứ không phải một vụ án cần giải đáp. Bởi với Ray, một kỳ nghỉ đáng giá là khi anh không phải làm bất cứ điều gì ngoài việc thư giãn, ngay cả khi cả khu phố xung quanh đang tự biến mình thành một thứ gì đó kỳ quái.