Mary Lennox, một đứa trẻ lớn lên giữa sự lạnh lẽo và vô cảm trong ngôi nhà người Anh ở Ấn Độ, chưa bao giờ biết đến thứ gọi là yêu thương hay quan tâm. Khi cha mẹ cô vội vàng rời bỏ cuộc đời vì cơn dịch hạch, thế giới của Mary đã khép lại hoàn toàn. Cô được chuyển đến nước Anh xa lạ, đến một dinh thự u ám, tối tăm mang tên Misselthwaite Manor, nơi sống cùng người chú mình là Archibald Craven – một người đàn ông gương mặt lạnh lùng, đầy vết sẹo trong lòng và chẳng mấy khi xuất hiện. Nơi đây, mọi thứ đều như bị đóng băng: những căn phòng rộng nhưng trống trơn, những hành lang dài im lặng, và một bầu không khí ngột ngạt mà người ta gọi là "lời nguyền". Chính trong khung cảnh như vậy, Mary – một cô bé khó ưa, luôn gắt gỏng và cô độc – vô tình vén mở một mảnh vải đen che khuất bí mật lâu đời. Đó là cánh cửa nhỏ, bị phủ đầy thực vật, dẫn đến một khu vườn bị lãng quên, bị khóa chặt trong hàng chục năm. Khu Vườn Huyền Bí không chỉ là một khoảng đất hoang phế. Nó như một trái tim bị chôn vùi dưới lớp tro bụi của thời gian, đầy huyền thoại và tiếng thì thầm. Người ta nói rằng vợ chú Mary, cô Rachel Craven, đã từng yêu quý khu vườn này như một phần của mình, cho đến một ngày cô bất ngờ ra đi trong một vụ tai nạn, khiến chú Archibald đau đớn và ra lệnh đóng cửa, chôn vùi mọi ký ức. Từ đó, chiếc chìa khóa bị cất giấu, cánh cửa bị lãng quên, và những lời đồn đoán về sự xuất hiện, âm thanh kỳ lạ trong đêm, cứ thế lan truyền. Mary, với sự tò mò vốn đã chôn sâu trong cô từ thuở nhỏ, như bị thôi thúc. Cô lần theo những bụi hoa hồng dại mọc um tùm, tìm thấy chìa khóa trong túp lều bỏ hoang. Khi cánh cửa cổ kính mở ra với một tiếng cót két, một thế giới tách biệt hiện ra: cỏ dại len lỏi, những thân cây già nua quấn quýt, màu sắc ẩn ẩn hiện trong bóng tối. Nơi đây không chỉ bị bỏ hoang về mặt vật chất, mà còn mang trong mình năng lượng của một quá khứ đau thương, của sự hụt hẫng và niềm tin đã mất. Nhưng Khu Vườn Huyền Bí cũng chính là nơi bắt đầu cho những phép màu. Khi Mary quyết tâm chăm sóc, cày xới lớp đất cứng, cô không chỉ khôi phục lại một vườn hoa, mà còn vô tình gieo mầm cho sự hồi sinh trong chính mình và những mối quan hệ xung quanh. Cô kết nối với cậu bé Dickon – người có tình yêu thiên nhiên thuần khiết, và đặc biệt là với Colin, người anh họ câm lặng, đau yếu và tự kỷ trước đó, người mà cả nhà tin rằng sắp chết. Tất cả đều bị lực hút của khu vườn thu hút. Nó trở thành một không gian chữa lành, nơi nỗi đau bị giam cầm, nơi những mảnh đời cô độc tìm thấy tiếng nói chung, và nơi những điều bí mật nhất trong lòng mỗi người dần hé lộ. Khu Vườn Huyền Bí thực chất là một phản chiếu sống động của tâm hồn: cằn cỗi, lạc lõng, nhưng vẫn chứa đựng tiềm năng bùng nở. Nó không thể vĩnh cửu bị che giấu, bởi sự sống – dù mong manh – luôn tìm cách vươn lên, phá vỡ những bức tường cũ kỹ, để chứng minh rằng ngay cả trong nơi tăm tối nhất, vẫn có ánh sáng của hy vọng và sự hồi sinh.