Máu ướt đẫm gót giày, Yuki lại bước vào trận đấu mới. "Kiếm cơm bằng trò chơi sinh tử" - câu nói đã thành điệp khúc chua chát suốt năm năm. Không kìm được tay run khi nhớ cảnh đối thủ trước đó vỡ óc như quả nho chín, nhưng nghèo đói luôn đẩy cô tới vạch xuất phát. Tưởng rằng trận thắng đêm qua sẽ cho cô vài ngày thở, ai ngờ...
Mùi rêu mốc xộc thẳng vào cổ họng khi Yuki tỉnh dậy. Trước mặt là năm cô gái mặt tái nhợt dựa vào bức tường đá mồ hôi. "Các ảnh cũng bị tống vào đây sao?" - tiếng thằng bạn gái cứng đầu nhất lèo lái – Dinh thự gì mà như mồ chôn tập thể! Ụa, cái tủ sắt kia... dính mảnh da người kìa!
Ánh đèn neon nhấp nháy chiếu lộ bản đồ mê cung trên trần nhà. Cả đám nhao tới giật lấy, nhưng Yuki đủ tỉnh đọc vội mấy dòng chữ máu: "Hết 12 tiếng, kẻ chậm chân thành thịt băm cho chuột!" Phía sau cánh cửa đầu tiên, tiếng "roạt... roạt..." của lưỡi dao quạt liên hồi nghe rợn xương sống. "Chơi xấu! Chỉ có ba chìa khóa trong khi phòng giam sáu người." – Cô gái tóc tím gào lên trước khi chột dạ: "Chúng mày định đẩy nhau chết thay hả?"
Yuki nín thở khi chạm vào con chip cấy dưới da – thứ duy nhất họ nhét cho cô vào dinh thự. Lũ điên! Mạng người với chúng chỉ như đồng xu trong máy bắn cá, nhưng lần này bản năng mách bảo: Cơ hội sống nằm ở năm ánh mắt đang liếc nhau giảo quyệt kia!