Sinh ra trong gia đình võ tướng quyền khuynh triều dã, Sở Triêu tưởng chừng đã bị định sẵn một kết cục bi lụy: Nàng chỉ là một con cờ sống sót trên bàn tay của Tiêu Tuần, một kẻ quyền mưu được dùng làm bàn đạp để y cướp ngôi đoạt vị. Không cam tâm trở thành vật hy sinh tăm tối trong chính sách tranh đoạt tàn nhẫn ấy, Sở Triêu quyết định không chờ đợi số phận, mà tự tay đạp đổ bàn cờ này để mở ra sinh cơ cho mình. Ngay lúc phong vân hoàng cung biến đổi khôn lường, Tạ Yến Lai xuất hiện như một đồng minh sắc bén và vững chãi nhất. Hai người kề vai sát cánh, đạp qua vô vàn trận giết chóc, trầm luân giữa những toan tính âm hiểm nhất của chốn thâm cung, để quyết tâm hộ tống hoàng trưởng tôn – cái nòi duy nhất còn sót lại của hoàng thất – bình an hồi cung. Trận chiến trên điện Kim Loan dữ dội chẳng kém gì thú độc ác ngoài sa trường. Bằng trí tuệ tàn nhẫn và sự bình tĩnh đến lạnh lẽo, Sở Triêu đã đấu trí đấu dũng ngay trước mặt trời, từng bước bẻ gãy mọi thế cờ của Tiêu Tuần, chặt đứt đứt mộng xưng đế của gã, đồng thời đưa hoàng trưởng tôn lên ngai vàng rực rỡ nhưng cũng đầy tia máu. Thế nhưng, tân đế đăng cơ cũng là lúc giang sơn Kiều Sở chìm trong giông bão. Với bờ cõi thù trong giặc ngoài, xã tắc chông vành, Sở Triêu và Tạ Yến Lai lập tức trở thành chỗ dựa chống bgif lưng đế vương. Một người nắm giữ quy tắc chốn quan trường, khéo léo dẹp yên mưu hèn kế bẩn từ bên trong; người kia thì giáp vàng sắt ngựa, cầm quân đi dẹp loạn ngoài biên ải. Họ đã cùng nhau lột bỏ hoàn toàn lớp áo bi kịch do ông trời định sẵn, vừa thủ được hạnh phúc tự do của bản thân, vừa kéo giang sơn Kiều Sở thoát khỏi bùn lầy binh đao, trả lại một thái bình thanh belle cho thiên hạ bá tánh.