Kiếp trước, nàng là Khúc Kinh Chi, hoàng hậu của một vương triều hưng thịnh. Tình yêu của nàng dành cho Ứng Vô Cữu, vị tướng quân trung thành, là ngọn lửa thầm lặng giữa chốn thâm cung băng giá. Khi gian tướng Ngu Hạc Niên toan tính tru di tam tộc, chàng đã không do dự lao vào trận chiến cam go nơi phe cánh hoạn quan, chỉ vì một chữ “trung” và chữ “nghĩa” với nàng. Còn nàng, trong ngày tuyết rơi dày đặc, khi nhận tin chàng vẫn lạc giữa trận tiền, đã uống một chén thuốc độc, lặng lẽ nhắm mắt theo chàng về cõi vĩnh hằng. Hai thân xác lạnh giá trong tuyết, một kiếp tình duyên, một kiếp hận thù, vĩnh viễn chôn vùi dưới lớp băng giá của thời gian. Kiếp này, nàng tỉnh dậy trong mùi ẩm mốc và tanh tưởi của thủy lao. Cổ tay còn vương vết trói, mắt vẫn còn nguyên hình bóng kiếp trước. Ký ức trùng khởi như thanh đao xoáy sâu vào tim. Nàng không có thời gian để đau đớn. Nàng phải sống. Phải sống để ngăn chàng. Ngăn chàng tự cung, ngăn chàng bước vào con đường chết chóc năm xưa. Nàng liều chết trốn thoát, máu tươi nhuộm đỏ cả đường hầm tối tăm, chỉ vì một niềm tin: nếu chàng không còn là “người đàn ông” của ngày xưa, có lẽ định mệnh sẽ thay đổi. Thế nhưng, khi nàng tìm thấy chàng, đứng dưới ngọn đèn dầu leo lét trong phủ đông xưởng uy nghi, trái tim nàng như ngừng đập. Chàng vẫn là Ứng Vô Cữu, nhưng đã là một thái giám. Một thái giám thật sự, với giọng nói trầm ấm và ánh mắt sâu thẳm đầy toan tính. Nàng nhận ra, chàng cũng đã trọng sinh. Không chỉ nắm quyền kiểm soát Đông Xưởng từ sớm, chàng còn đang diễn một vở kịch hoàn hảo: một thái giám tịnh thân giả tạo, đang từng bước dò xét, thăm dò nàng – người con gái từng một đời yêu chàng, nay bỗng dưng xuất hiện với ký ức về một kiếp đau thương. Hai người, từng là tri kỷ, nay trở thành đối thủ trên bàn cờ quyền lực. Họ dò xét lẫn nhau qua từng ánh mắt, từng câu nói, từng bản báo cáo. Nàng, Khúc Kinh Chi, dùng trí thông minh và sự hiểu biết về triều chính để giúp chàng xé rách từng lớp mạng nhện gian tế. Chàng, với quyền lực trong tay, che chở nàng khỏi những mũi đao phủ, những lời dèm pha. Dần dà, qua những lần sống chết bên nhau, qua những đêm dài chia sẻ ký ức đau thương, họ nhận ra rằng: kẻ thù chung là Ngu Hạc Niên, là vị hoàng đế điên cuồng chỉ biết đến trò chơi quyền lực, và cả một triều đình mục nát. Họ trở thành một cặp song phong, một người ở triều đường, một người trong bóng tối. Nàng là “Kinh Chi” – cánh chim bằng lặng lẽ, dùng trí tuệ và sự dịu dàng để dẫn dụ, để bảo vệ. Chàng là “Ứng Vô Cữu” – bóng đêm thâm trầm, dùng quyền lực và sự tàn nhẫn để trấn áp. Họ từng bước thận trọng, như đi trên băng mỏng, vạch trần đại án thông đồng phản quốc động trời, dẹp tan mối họa từ phương Bắc. Máu đổ, nước mắt rơi, nhưng tình cảm giữa họ, từ sự tri kỷ, dần nảy nở thành một thứ tình cảm sâu nặng hơn cả kiếp trước. Họ hiểu rằng, thứ họ cần bảo vệ không chỉ là ngai vàng, mà là chính nhau. Khi đại thù được trả, Ngu Hạc Niên lộ nguyên hình, hoàng đế cũng nhận ra sai lầm, non sông tạm thời bình yên. Quyền lực trong tay chàng có thể lập tức đưa nàng lên ngôi hoàng hậu, hoặc thậm chí là thiên hạ này. Nhưng đứng trước muôn vàn vinh hoa, họ chỉ nhìn nhau, mỉm cười nhạt nhẽo. Chàng tháo mão quan, nàng cởi trâm cài đầu. Họ không cần thiên hạ tầm tay, họ chỉ cần một cuộc sống bình dị, nơi không còn âm mưu, không còn máu, không còn nước mắt. Họ rũ bỏ áo bào quan, cùng nhau ẩn tích vào chốn nhân gian. Có lẽ họ sẽ mở một quán trà nhỏ bên bờ sông, nơi có thể ngắm bình minh lên và hoàng hôn xuống. Chàng sẽ kể cho nàng nghe những câu chuyện thời chinh chiến, nàng sẽ kể cho chàng nghe những ngày tháng gian khó trong thủy lao. Hai người, cuối cùng, cũng có được một đời bình yên, bên nhau, trọn vẹn. Tên nàng, Khúc Kinh Chi, không còn gắn với hoàng hậu hay thù hận, mà chỉ là một người con gái, bên cạnh người mình yêu, sống một cuộc đời bình dị, như một giấc mộng đẹp sau cơn ác mộng dài.