Nines chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bước chân vào lĩnh vực mà cả thành phố Valladolid bảo thủ coi là "tà đạo". Suốt 12 năm làm dâu, bà là hiện thân đúng nghĩa nhất của người nội trợ truyền thống vùng miền bắc Tây Ban Nha: sáng dậy chuẩn bị bữa ăn cho chồng con, giặt giũ, lau dọn sạch sẽ từng góc nhà, chỉ cuối tuần mới phụ chồng là Manu trông coi tiệm sách nhỏ góc phố Príncipe – cửa hàng do gia đình Manu để lại từ đời ông nội, ngập ngụa mùi giấy cũ mốc meo, chỉ bán sách giáo khoa, kinh thánh và truyện thiếu nhi, khách du lịch thỉnh thoảng ghé mua vài cuốn sách cổ, còn dân địa phương thì ít khi qua lại, tháng nào tiệm cũng loanh quanh đủ trả tiền điện nước, tiền thuê mặt bằng đã là mừng.
Đêm định mệnh tháng 11 năm 1987, Manu đóng cửa tiệm về nhà thì bị đột quỵ ngã vật ra vỉa hè lạnh buốt, người hàng xóm nghe tiếng động mở cửa mới phát hiện, đưa đi cấp cứu trong tình trạng hôn mê sâu. Bác sĩ bảo Manu có thể tỉnh lại sau vài tuần, hoặc nằm trong coma suốt đời, chi phí điều trị mỗi tháng tốn gần hai triệu peseta – số tiền mà tiệm sách lúc nào cũng chật vật mới giữ được mặt bằng chưa chắc đã có trong két sắt. Nines lục tung cả nhà tìm giấy tờ bảo hiểm, cuối cùng chỉ thấy ở ngăn kéo bàn làm việc của chồng mấy cuộn băng VHS không dán nhãn, mở ra xem qua cái tivi cũ trong phòng khách mới biết là phim người lớn. Lần đầu tiên bóc hộp băng phim giao đến, bà còn đeo găng tay cao su, cảm thấy mặt nóng bừng như bị ai tát, định ném hết đống băng đi, nhưng rồi nhớ lại mấy lần thấy mấy anh công nhân xây dựng ở khu phố chần chừ đứng trước tiệm, hỏi thăm sách bình phong rồi liếc mắt nhìn lên kệ cao nơi Manu cất giấu mấy cuộn băng đặt giúp họ, hoặc có lần một ông khách trung niên là giáo viên trung học, nhờ Manu đặt giúp băng phim từ Madrid, trả giá gấp đôi, dặn kỹ phải giấu kỹ không cho vợ biết. Lúc đó Valladolid hoàn toàn không có một cửa hàng chuyên bán phim người lớn nào, người dân muốn mua phải lén lút sang Madrid, hoặc mua từ mấy tiệm báo chui, giá đắt gấp ba, lại không có chỗ xem thử.
Tiệm sách cũ đang lỗ nặng, chủ nhà vừa gửi thông báo tăng tiền thuê gấp rưỡi từ tháng sau, két sắt chỉ còn vỏn vẹn 300 nghìn peseta. Nines đắn đo suốt ba đêm, nằm cạnh chồng hôn mê ở bệnh viện, nắm bàn tay lạnh ngắt của ông, bà quyết định dọn sạch toàn bộ kệ sách cũ, sơn lại mặt tiền tiệm màu tím đậm, treo biển "VHS Privado" – tiệm băng hình dành riêng cho người lớn đầu tiên ở Valladolid. Bà dùng hết tiền tiết kiệm đặt mua băng phim số lượng lớn từ Barcelona, thiết kế khu vực xem riêng tư có rèm che, thuê thêm cô em họ 19 tuổi phụ giúp, dặn kỹ không được tiết lộ danh sách khách hàng cho bất kỳ ai.
Hành động của bà ngay lập tức vấp phải sự chỉ trích dữ dội. Linh mục nhà thờ San Benito gần đó gọi bà là "kẻ tà đạo" trong bài giảng chủ nhật, hàng xóm thì xa lánh, không cho con cái qua chơi với hai đứa con của bà, thậm chí có người còn ném trứng thối vào cửa tiệm. Nhưng chỉ sau ba tháng, tiệm băng của Nines bắt đầu có lãi đều đặn, khách đến từ khắp các thị trấn lân cận, thậm chí có người từ Madrid bay đến chỉ để mua những băng phim hiếm không có trong danh mục công khai. Giới kinh doanh địa phương, những người trước đó còn cười nhạo bà, giờ gọi quyết định của bà là Kinh Doanh Táo Bạo – một bước đi liều lĩnh không ai dám thử ở thành phố này, nhưng lại cứu cả gia đình bà khỏi cảnh phá sản, lo được viện phí cho chồng, nuôi hai đứa con đang tuổi thiếu niên.
Chờ đợi Manu tỉnh lại, Nines vẫn đều đặn mỗi ngày đến bệnh viện lau rửa, đọc báo cho ông nghe, kể về tiệm băng mới, về những vị khách lạ, về cả những lời chỉ trích mà bà đã quen dần. Đối với bà, đó không chỉ là kiếm tiền, đó là cách bà tự tay giữ cho gia đình mình không tan vỡ, là cách bà vượt qua cú sốc lớn nhất đời mình mà chưa từng được học trong bất kỳ cuốn sách nội trợ nào.