Orsolya chen chúc giữa dòng người hối hả trên phố cổ Cluj-Napoca, thủ phủ sôi động của Transylvania, nơi những mái vòm Gothic lấn át cả tiếng còi xe hiện đại. Là chấp hành viên với hơn mười năm kinh nghiệm, cô quen thuộc với mọi ngóc ngách tối tăm của thành phố: từ những khu chợ nhộn nhịp đến những tầng hầm mục nát bị lãng quên. Công việc của Orsolya đơn giản mà khắc nghiệt – thực thi luật lệ, kiểm tra vi phạm nhà ở, và đôi khi phải dùng đến sức mạnh pháp lý để dọn sạch những "vấn đề" như rác rưởi con người.
Sáng hôm ấy, trời Cluj xám xịt mưa phùn, Orsolya nhận lệnh từ văn phòng: trục xuất một gã đàn ông vô gia cư khoảng ngoài sáu mươi, da dẻ nhăn nheo, râu ria xồm xoàm, đã biến tầng hầm của một tòa nhà bỏ hoang thành hang ổ riêng tư suốt ba tháng trời. Gã sống chen chúc giữa đống giấy vụn, lon bia rỗng và những món đồ lặt vặt kỳ quặc, từ chối mọi lời cảnh báo trước đó. Orsolya dẫn theo hai đồng nghiệp lực lưỡng, xách theo giấy tờ niêm phong và dụng cụ phá cửa nếu cần. "Ra ngoài ngay, ông bạn. Đây không phải nhà ông," cô nói bằng giọng chuyên nghiệp, cố giữ bình tĩnh khi gã lão già ngồi co ro trên chiếc ghế gãy, mắt long lanh hoảng loạn.
Gã không chống cự bằng nắm đấm, mà bằng những lời lầm bầm vô nghĩa. "Kontinental 25... Không được động vào... Nó thuộc về tương lai..." Orsolya lắc đầu, nghĩ thầm đây chỉ là ảo tưởng của kẻ nghiện ngập hay mất trí. Cô ra hiệu cho đồng nghiệp túm tay gã lôi đi. Nhưng rồi biến cố ập đến như sét đánh: khi bị kéo dậy, gã trượt chân trên nền bê tông trơn trượt, ngã nhào vào đống đồ đạc. Một chiếc hộp kim loại cũ kỹ lăn lông lốc ra giữa sàn, nắp bung mở, phơi bày những ống tiêm lấp lánh, nhãn dán mờ "Kontinental 25" cùng xấp tài liệu viết tay chi chít công thức hóa học và sơ đồ thí nghiệm.
Orsolya đông cứng. Kontinental 25 – cái tên gợi nhớ những tin đồn mơ hồ về dự án bí mật từ thời Cộng sản, một loại thuốc thử nghiệm hứa hẹn chữa bách bệnh nhưng bị chôn vùi vì tai tiếng. Gã đàn ông, giờ nằm bất động với vết thương đầu, thì thầm lần cuối: "Tôi là người cuối cùng giữ nó... Đừng để chúng tìm thấy." Đồng nghiệp của cô lao vào, hét lên gọi cứu thương, nhưng Orsolya chỉ nhìn chằm chằm chiếc hộp. Báo cáo ngay lập tức nghĩa là kết thúc mọi thứ: tòa nhà bị phong tỏa, gã bị đưa đi bệnh viện tâm thần, và Kontinental 25 rơi vào tay cơ quan chức năng – nơi nó có thể bị tiêu hủy hoặc tệ hơn, bị lợi dụng. Giữ lại thì sao? Cô, một chấp hành viên bình thường, đột ngột nắm giữ chìa khóa có thể cứu sống hàng ngàn người, hoặc gây ra thảm họa.
Suốt buổi chiều, Orsolya lang thang qua những con phố đá cuội của Cluj, đầu óc quay cuồng. Nhiệm vụ của cô là bảo vệ luật pháp, nhưng lương tâm réo gọi những câu hỏi sắc nhọn: Ai thực sự vô gia cư ở đây – gã đàn ông kia, hay chính cô giữa mớ hỗn độn đạo đức này? Cô phải chọn: giao nộp Kontinental 25 và tiếp tục cuộc sống an toàn, hay liều lĩnh đào sâu hơn, đối mặt với những bóng tối mà Transylvania luôn giấu kín dưới lớp sương mù. Quyết định ấy sẽ thay đổi Orsolya mãi mãi.